Chương 25: (Vô Đề)

Từ Mạt ngồi thẫn thờ gần hai phút, mãi mới mặc áo khoác xuống lầu.

Từ tầng bốn xuống tầng một, rồi đi ra thang máy, chỉ vài bước mà cô phải vịn vào tường nghỉ rất lâu.

Cảm giác như đang bị bệnh.

Không biết có lây không nữa…

Từ Mạt lấy điện thoại ra, nhắn cho Trần Thời Vĩ:

[Ngày mai gặp được không?]

Trần Thời Vĩ từ chối ngay: [Không được.]

Từ Mạt cất điện thoại, quay lại ký túc xá lấy khẩu trang, còn cố tình chọn loại N95 y tế.

Vốn đã thấy khó thở, giờ đeo thêm khẩu trang lại càng th* d*c dữ hơn.

Cô đẩy cửa ba lần mới mở ra được.

Trần Thời Vĩ đang đứng giữa trời tuyết rơi dày đặc, cả người ướt sũng vì tuyết.

Đứng đó, không hề nhúc nhích.

Từ Mạt bước xuống cầu thang một cách vụng về, còn đeo khẩu trang, Trần Thời Vĩ đoán ngay cô bị bệnh, liền bước nhanh tới.

"Anh đừng lại gần, đứng… dưới bậc thang." Ngay cả việc xua tay nhìn cũng không được bình thường.

Trần Thời Vĩ chẳng buồn để tâm, lao đến bên cô chỉ trong một bước, rồi trực tiếp bế cô lên.

"Anh làm gì vậy…"

"Em đang bệnh, sẽ lây cho anh đấy."

Lời vừa dứt, Từ Mạt ho dữ dội mấy tiếng, động tác quá mạnh khiến lồng ngực đau nhói.

"Đừng cử động lung tung." Trần Thời Vĩ ban đầu chưa dùng nhiều sức, suýt nữa không giữ nổi cô đang giãy giụa.

Từ Mạt đẩy anh ra, nhưng sức yếu, động tác mềm nhũn.

"Tránh xa em một chút, đừng… lại gần quá."

Trong đầu cô cứ vang lên lời Giản Phong từng nói về việc tái nhiễm.

Cô sợ sẽ có lần thứ ba…

Nên mới cố gắng tránh né tiếp xúc với anh.

Không khí lạnh hút vào phổi khiến cô khó chịu hơn, mỗi lần thở phải mất hai nhịp mới thốt ra được một từ.

"Trần Thời Vĩ… buông em ra… em muốn… xuống…"

"Đừng nói nữa." Trần Thời Vĩ đặt Từ Mạt vào ghế sau xe, cẩn thận cài dây an toàn cho cô.

Từ Mạt đưa tay đè lên chốt an toàn, chống đối nói:

"Em không đi… bệnh viện."

Cô ghét bệnh viện, cả đời này đều không muốn bước chân vào đó nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!