Từ Mạt kinh ngạc, bị mỉa mai thẳng mặt đến mức không kịp đề phòng, nhất thời không biết phản ứng thế nào, theo phản xạ lùi lại hai bước.
Giản Phong lạnh lùng cười khẩy:
"Thật sự là vậy sao?"
Từ Mạt hơi nhíu mày, không mấy hài lòng với ác ý vô cớ của Giản Phong.
Dù gì cũng từng là bạn bè một thời, cô không buông lời nặng nề để đáp trả.
Cô đứng nép vào một góc, không có ý định đôi co.
"Cô vẫn giống hệt trước đây, câm như hến, chẳng bao giờ chịu mở miệng. Ai mà biết cô đang nghĩ cái gì, như thể cả thế giới đều nợ cô vậy." Giản Phong bước vào thang máy, ỷ vào chiều cao mà cúi đầu nhìn cô đầy khinh miệt.
"Tôi chỉ đến đưa tài liệu cho Trần Thời Vĩ, anh không cần phải tỏ thái độ thù địch như thế." Từ Mạt siết chặt túi hồ sơ trong tay, bên trong là hai bản hợp đồng thương mại.
Giản Phong giật lấy, lướt mắt qua dòng chữ "Gửi Trần Thời Vĩ" trên đó, rồi giữ luôn trong tay.
"Không cần biết ai sai cô đưa tài liệu, biết điều thì biến sớm đi."
Anh ta bấm tầng gần nhất, định đuổi Từ Mạt ra khỏi thang máy.
Từ Mạt cau mày:
"Giản Phong, tôi với anh có thù oán gì à?"
"Từ lúc cô chia tay với Trần Thời Vĩ, giữa tôi với cô đã có thù rồi." Giản Phong cười khinh:
"Tự trọng chút đi. Cô từng đối xử với Trần Thời Vĩ thế nào, hại anh ấy thê thảm ra sao, cô không xứng xuất hiện trước mặt anh ấy thêm lần nào nữa."
Từ Mạt định nói anh quá đáng rồi.
Đúng lúc đó, thang máy dừng lại.
Giản Phong đẩy cô một cái, giục:
"Cô tự đi ra, hay đợi tôi lôi ra?"
Từ Mạt biết có nói gì cũng vô ích, Giản Phong mà đã lên cơn thì chẳng lọt tai nổi điều gì.
Cô bước ra khỏi thang máy.
Trước khi cửa khép lại, Giản Phong buông lời mỉa mai:
"Anh Trần kết hôn rồi, nếu một người yêu cũ như cô biết điều thì nên biến mất cả đời, đừng có suốt ngày vác mặt đến đây thêm phiền phức."
Chừng đó vẫn chưa đủ cay nghiệt, anh ta còn buông thêm một câu:
"Hồi đó anh Trần đúng là đen đủi khi yêu phải cô."
Từ Mạt nhìn cánh cửa thang máy khép lại, cũng không tức giận. Cảm giác rõ nhất trong lòng cô lúc này là bất lực và cạn lời.
Nói thế nào nhỉ, Giản Phong là đàn em cấp ba của Trần Thời Vĩ, đồng thời cũng là fan cứng chính hiệu kiêm trợ lý sự nghiệp của anh.
Mục tiêu của anh ấy là trở thành một chuyên gia ngôn ngữ xuất sắc như Trần Thời Vĩ, nên học hành chăm chỉ suốt ba năm cấp ba, cuối cùng đỗ vào Học viện Ngoại ngữ Đại học Kinh Bắc.
Hồi cấp ba anh ta còn lặng lẽ cố gắng, nhưng đến khi lên đại học thì sự sùng bái đó ngày càng rõ ràng.
Chỉ cần Trần Thời Vĩ tham gia hoạt động nào, kiểu gì anh ta cũng tìm cách có mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!