Chương 22: (Vô Đề)

Tạ Nghênh sải bước, dễ dàng đuổi kịp Từ Mạt.

Anh ta chặn cô lại.

Tạ Nghênh ít khi vận động, mới chạy mấy bước đã thở hồng hộc, sốt ruột gọi: 

"Từ Mạt, em nghe anh nói một chút có được không!"

Từ Mạt không muốn nghe, cũng mong anh ta đừng nói thêm gì nữa. Giọng Tạ Nghênh to như thế, chắc chắn Trần Thời Vĩ ở không xa cũng đã nghe thấy.

"Có một số chuyện không cần nói rõ ràng quá đâu. Sau này chúng ta vẫn là đồng nghiệp, sẽ rất khó xử đấy."

Cô đã từ chối một cách rất nhẹ nhàng rồi, cũng chẳng tò mò rốt cuộc anh ta định nói gì, chỉ mong anh ta đừng làm loạn lên, cứ giữ nguyên tình trạng hiện tại là tốt rồi.

Ánh mắt Từ Mạt bỏ qua Tạ Nghênh, cô thấy rõ nét mặt của người đàn ông phía sau.

Chỉ cần hơi thiếu kiên nhẫn một chút, vẻ mặt Trần Thời Vĩ càng toát ra vẻ lạnh lùng.

Anh đút tay vào túi áo, dáng đứng lười nhác, đôi mắt phủ sắc lạnh, khiến người khác mất tự nhiên khi bị anh nhìn chằm chằm.

Từ Mạt mặc kệ Tạ Nghênh muốn làm gì, cô vòng qua anh ta, chạy thẳng về phía Trần Thời Vĩ.

Vì chạy quá nhanh, đôi bốt cô đi lại chống trơn không tốt nên không kịp dừng lại, lao thẳng vào lòng anh.

Không phải kiểu ôm nhẹ nhàng, mà là như sao băng rơi thẳng xuống—mạnh mẽ va vào.

Gần như cùng lúc đó, Trần Thời Vĩ giơ tay đỡ lấy cô.

— Hai người ôm chặt nhau.

Từ Mạt ngượng đến mức muốn cạn lời, nhắm mắt hít sâu một hơi.

Chỉ là nghĩ đến việc có người thứ ba đang có mặt, Tạ Nghênh sẽ không dám kéo cô lại mà bộc bạch tâm tư nữa. Lừa gạt một chút, có thể giữ được mối quan hệ đồng nghiệp là được rồi.

Họ vốn là nhóm đối diện nhau trong công ty, ngẩng đầu cúi đầu đều gặp, mà cô thì dễ ngại ngùng, không muốn làm căng thẳng thêm.

Sau khi chấp nhận hiện thực, Từ Mạt định đứng dậy, coi như tai nạn ngoài ý muốn, làm bộ xin lỗi Trần Thời Vĩ một chút là ổn.

Nhưng dường như Trần Thời Vĩ đã đoán được cô định làm gì, trước khi cô có bất kì động tác nào, tay anh đã trượt xuống, ôm lấy thắt lưng cô, siết nhẹ, kéo cô lại gần vào lòng.

Anh cố tình cúi đầu, môi lướt qua vành tai cô. Từ xa nhìn lại, trông như một nụ hôn thân mật giữa tình nhân.

Từ Mạt hóa đá ngay tại chỗ.

Lúc này, có muốn giải thích cũng không rõ ràng nổi nữa rồi…

"Chạy gì mà chạy?"

"Vẫn bất cẩn như vậy, lỡ ngã thì sao?"

Giọng Trần Thời Vĩ không lớn không nhỏ, vừa đủ để Tạ Nghênh đang bước tới phải dừng chân lại.

Chắc chắn là nghe thấy rồi, nên mới không bước tiếp.

Từ Mạt đỏ bừng cả mặt, chẳng biết đáp lại thế nào, dứt khoát vùi đầu vào ngực Trần Thời Vĩ.

Không nhìn thấy, thì cũng không cần đối mặt với tình huống ngượng ngùng này.

Trần Thời Vĩ đâu phải người tốt bụng gì, sao có thể bỏ qua cho cô dễ dàng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!