Chương 2: (Vô Đề)

"Không có người đặc biệt muốn ở bên"

Câu nói này, nhiều năm trước Trần Thời Vĩ cũng đã từng nói qua, nhưng không phải với giọng điệu khiến cô hoang mang như này.

Từ Mạt thường xuyên gặp phải những trường hợp ngoài ý muốn.

Có tốt, có xấu, nhưng phần lớn là xấu.

Ba năm đại học lúc đăng ký tín chỉ là khoảng thời gian cô thấy xót xa nhất.

Năm nhất, vì mạng của trường quá chậm nên Từ Mạt không đăng nhập được vào hệ thống, cô đã phải học điền kinh suốt một năm.

Năm hai, cô đặc biệt đến phòng máy tính để đăng ký. Nhưng vì đến quá muộn và được phân cho một máy tính lag đến mức tự động thoát trang, Từ Mạt bị ép phải học bóng rổ cả năm đó.

Lên năm ba, lần cuối cùng tranh giành môn thể chất, Từ Mạt đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.

Nhưng cuối cùng vì chuột Bluetooth hết pin, cô lại lỡ mất cơ hội, chỉ có thể chọn môn cầu lông – môn mà mỗi buổi học đều bắt buộc phải chạy khởi động 800 mét.

Ở đó, cô gặp được Trần Thời Vĩ.

Anh học tiến sĩ năm hai, giáo viên thể chất của cô và giáo sư hướng dẫn của anh có quan hệ khá tốt, đôi bên từng chơi bóng vài lần, thế là mời anh đến giúp thầy ghi thành tích chạy.

Sau nửa kỳ học nghiêm túc chạy bộ, lần đầu tiên Từ Mạt nảy ra suy nghĩ lười biếng thì bị Trần Thời Vĩ bắt gặp.

Cô lười chạy một vòng, sau đó theo sát đoàn người chạy về đích, đứng một lúc thì phát hiện Trần Thời Vĩ vẫn chưa bấm giờ.

Từ Mạt cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, tiến đến chỗ người đàn ông cao hơn mình một cái đầu, mặc áo khoác đen đứng trên bãi cỏ gần vạch đích, khẽ nói: "Đàn anh, bốn phút rưỡi, ghi lại giúp em."

Trần Thời Vĩ gõ bút vài cái, mãi sau mới bấm đồng hồ bấm giờ.

Trên tờ giấy trắng, anh viết xuống 4"29".

Bốn phút hai mươi chín giây.

"Lần sau căn giờ chuẩn hơn chút đi." Giọng anh thản nhiên, cũng chẳng thèm ngước mắt lên.

Bị anh bắt gặp mình lười biếng, mặt Từ Mạt đỏ bừng, chớp mắt mấy lần, rồi quay người chạy mất.

Quá trình có chút lúng túng, nhưng mục đích đã đạt được, nên cũng chỉ ngại ngùng nửa ngày rồi cô quên sạch.

Chỉ là không ngờ ngày hôm sau, khi cô theo giáo sư đi tham gia trận đấu giao hữu, lại gặp Trần Thời Vĩ.

Khi các giáo sư nói chuyện, cô đứng đối diện anh, vẻ mặt không tự nhiên lắm.

Giáo sư nhìn ra điều gì đó, liền thuận miệng hỏi hai người có quen nhau không.

Từ Mạt liên tục xua tay, cười gượng: "Không quen, không quen đâu ạ."

Trần Thời Vĩ nhếch môi cười: "Cô ấy nói không quen, thì coi như không quen đi."

Khoảnh khắc đó, Từ Mạt chỉ muốn bốc hơi khỏi thế gian này.

Giờ thì ai mà chẳng biết họ có quen nhau?

Trần Mịch Thanh không phải kẻ ngốc, nghe ra ẩn ý trong lời nói của Trần Thời Vĩ, cũng cảm nhận được bầu không khí trở nên kỳ lạ.

Từ Mạt thoáng chốc không biết làm thế nào, cứ đứng đơ ra đó. May mắn thay, Từ Mộc Cận đã quay lại.

"Nhài Nhài, sao đứng ngẩn ra vậy?" Từ Mộc Cận bước đến, chạm vào áo khoác em gái mình, "Mặc ít thế này, mau vào trong đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!