"Tân hôn vui vẻ."
Trần Thời Vĩ say tới nỗi không nhớ gì cả.
Sáng sớm hôm sau tỉnh lại ở sofa, anh thấy có chăn mỏng, chắc là Từ Mạt đêm qua cầm ra cho anh.
Sau khi tỉnh hẳn, ký ức về tối qua dần dần hiện lên.
Anh nhìn về phía phòng ngủ phụ đóng chặt cửa, không chắc Từ Mạt còn ở bên trong hay không.
Trần Thời Vĩ chú ý tới ổ mèo đáng ra phải ở trong phòng khách, giờ lại ở trước cửa phòng ngủ phụ.
Tú Cầu cắn con cá bạc hà, chân ngắn không ngừng đạp cho dù đạp không trúng.
Mèo còn canh ở cửa, chắc chắn cô vẫn còn ở trong chưa đi.
Trần Thời Vĩ đổ thêm thức ăn cho mèo.
Tú Cầu nghe được âm thanh thức ăn, vội vã chạy tới, chôn mặt vào trong bát đựng thức ăn.
Trần Thời Vĩ xoa cái đầu tròn ủm của "đứa con gái vong ơn" .
Bây giờ anh không dám coi thường động vật nữa, ai từng đối xử tốt với chúng, chúng đều ghi nhớ trong lòng.
Coi như không gặp Từ Mạt 3 năm, nhưng chỉ cần cô ấy ở nhà, đi đâu cũng có cái đuôi theo sau.
Quá nịnh người ta rồi.
Anh nhìn một vòng tủ đựng thức ăn, bỗng nhiên hiểu sao đứa nhóc này lại thích Từ Mạt.
Anh không ở đây hai ngày, Từ Mạt cho nó ăn không ít thức ăn khô và súp thưởng.
Trần Thời Vĩ nắm lấy gáy Tú Cầu, nhấc lên xem nặng hay nhẹ.
Béo.
Bị làm phiền lúc ăn, Tú Cầu kêu lên vài tiếng meo meo với Trần Thời Vĩ, biểu tình hung dữ, nhưng tiếc là khuôn mặt tròn xoe như cái mâm, tròn trĩnh đáng yêu, nên dù có tỏ ra hung dữ thế nào thì trong mắt con người vẫn chỉ thấy dễ thương.
Cho mèo ăn xong, Trần Thời Vĩ trở về phòng rửa mặt, làm hai phần bữa sáng.
Trần Thời Vĩ không đánh thức Từ Mạt, bỏ bữa sáng đã chuẩn bị cho cô vào nồi giữ ấm.
Hai người họ là hai kiểu sinh hoạt khác nhau, anh dậy sớm đã quen, dần dần trở thành đồng hồ sinh học.
Còn Từ Mạt thích thức đêm, buổi sáng nếu như không có việc gấp sẽ ngủ đến mười giờ.
Từ khi họ yêu nhau, đều ăn ý không quấy rầy đối phương, cũng sẽ không can thiệp vào thói quen sống của nhau.
Những lúc có thời gian giống nhau, họ sẽ hẹn hò hoặc cùng nhau lười biếng cả ngày ở phòng trọ của anh.
Giữa họ, có những khoảnh khắc ăn ý đến lạ.
Không hề hẹn trước, cô mua hai cốc trà sữa rồi đứng đợi anh trước cổng viện nghiên cứu. Vừa tan làm bước ra, anh đã thấy cô giơ cốc trà lên lắc lắc, nụ cười rạng rỡ dưới ánh chiều như thể cả ngày dài chỉ để chờ giây phút này.
Cũng có những đêm anh tỉnh giấc giữa khuya, ánh đèn đầu giường vẫn dịu dàng tỏa sáng. Cô đã ngủ quên bên cạnh, tay còn nắm chặt chiếc điện thoại. Anh ngắm khuôn mặt cô say ngủ, trong khoảnh khắc ấy, chỉ thấy lòng mình dịu lại, chẳng nỡ quay đi.
Chính những khoảnh khắc như thế, khiến anh từng nghĩ rằng họ có thể đi cùng nhau mãi mãi.
Nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn thế rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!