"Cô ấy nói không quen, vậy thì là không quen."
Kinh Bắc vào mùa đông tuyết phủ trắng xóa, ven đường tuyết đọng lại đến mắt cá chân.
7 giờ sáng, đường chân trời dần dần chuyển sang ánh cam nhẹ dịu, cùng với ánh đèn đường hòa vào nhau.
Từ Mạt đi ra từ một quán tạp hóa, dùng hai tay mở hộp nhựa, túi nilon đỏ căng phồng treo trên cổ tay, cổ tay áo bị đè lên, lộ ra một đoạn cánh tay, cũng không sợ bị lạnh. Cả đoạn đường luôn miệng ăn, mới đi khỏi quán tạp hóa được trăm mét, cô đã xử lí xong cuộn bánh sữa to bằng nửa đấm nắm tay.
Ăn no được 8 phần, Từ Mạt hài lòng cất phần còn lại vào trong túi rồi chỉnh lại tay áo, nhanh chóng đi về nhà.
Dưới lầu của tiểu khu, các chú dì lớn tuổi đang tập thể dục, phụ nữ thì tập nhảy, đàn ông thì đánh cờ, cũng có lúc đôi bên cùng nhau tập thái cực quyền.
Thấy Từ Mạt đi ngang qua, bọn họ nhiệt tình chào hỏi.
"Tiểu Từ hôm nay có bận không? Bữa trưa đến nhà bác nhé, cháu gái nhà bác cũng nhớ cháu đấy!" Bác gái cười tươi đi ra từ đội khiêu vũ, đặc biệt gọi Từ Mạt lại.
Từ Mạt cười, xua tay: "Hôm nay cháu bận rồi, hôm khác cháu tới nhà bác nhé."
Bên này còn chưa nói chuyện xong, thì bên kia, phía những ông cụ chơi cờ tướng hô to: "Tiểu Từ! Cuối cùng cũng gặp cháu rồi, ông muốn nhờ cháu một việc."
Từ Mạt kêu lên: "Ông đợi cháu chút ạ, cháu qua ngay đây!"
Như sợ Từ Mạt quay đầu đi luôn, bác gái níu Từ Mạt lại, nói: "Chúng ta chuẩn bị một buổi tụ họp vào cuối tuần, Tiểu Từ, cháu nhất định phải đến nhé!"
"Nếu như không bận, cháu nhất định sẽ tới giúp." Từ Mạt vỗ nhẹ vào tay bác gái.
Bên kia còn ông cụ đang chờ, Từ Mạt trả lời bác gái xong liền chạy tới.
"Ông Ngô, có chuyện gì thế ạ?" Từ Mạt hỏi.
Ông cụ lấy điện thoại từ trong túi ra: " Bác gái cháu và mấy người nữa, bọn họ làm một tài khoản mạng xã hội, có thể lướt video cũng có thể đăng video, ông cũng làm một cái, nhưng phải xác minh, ông không hiểu là cái gì."
Từ Mạt nhận lấy điện thoại di động, thao tác vài cái, hướng dẫn ông cụ nhìn vào máy quay làm theo những động tác được chỉ thị, trong vòng 3 phút đã xong.
"Những thứ này chúng ta loay hoay nửa ngày còn không biết, vẫn là phải dựa vào cháu thôi." Ông cụ thấy tài khoản có thể sử dụng bình thường, cười một cách mãn nguyện.
Từ Mạt cẩn thận, ẩn hết những thông tin riêng tư mới trả lại điện thoại cho ông cụ.
Cô khẽ mỉm cười: "Chuyện nhỏ, ông Ngô đừng khen cháu lên tận trời như thế."
Vừa dứt lời, mấy ông lão bên cạnh nghe tiếng cũng đến, họ cũng cần làm xác thực, Từ Mạt không thể không dừng lại lâu hơn một chút, giúp mọi người lập tài khoản.
Hồi Covid, Từ Mạt ở nhà để chuẩn bị cho kì thi thạc sĩ, đã đăng kí l*m t*nh nguyện viên cho tiểu khu.
Chỗ này là tiểu khu cho người lớn tuổi, đại đa số là những ông bà lão đã nghỉ hưu, Từ Mạt trẻ tuổi, trên dưới đều tiếp xúc mấy lần, các ông bà cô bác trong khu đều thích tìm cô.
Sau đó, thi đỗ thạc sĩ rồi, mọi người còn tổ chức tiệc chúc mừng cho cô, Từ Mạt đều ghi nhớ trong lòng, chỉ cần họ có việc cần cô giúp, cô sẽ không do dự mà giúp đỡ.
Kiên nhẫn giải quyết xong vấn đề của các ông, để kịp trước 9 giờ, Từ Mạt vội vàng chạy về nhà.
Vừa vào nhà, cô nhỏ từ trong bếp đi ra, nhận lấy chiếc túi, lại đi vào, lúc đó, miệng cứ lẩm bẩm: "Đi ngay cái tiệm gần đây mua đồ ăn thôi mà cũng trễ nải đến một tiếng."
"Cũng không có việc gì gấp mà." Từ Mạt đi vào bếp giúp một tay.
Cô nhỏ phóng một ánh mắt sắc như dao tới: "Chuyện của chị cháu thì không phải là chuyện à?"
Từ Mạt không quên 12 giờ đem cơm trưa cho chị gái, nói: "Sẽ kịp mà."
"Cháu phải đặt tâm tư vào bản thân mình nhiều lên, ngày trước, cháu l*m t*nh nguyện viên của tiểu khu, bọn họ sai bảo cháu thì không nói, giờ cháu sớm đã không làm rồi, sao giờ vẫn ngốc nghếch sán lại làm gì." Cô nhỏ nói: "Lỡ như họ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, con cái họ đến cửa tìm phiền toái, vậy làm thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!