Bà ta nhìn thấy tôi thì trừng mắt thật mạnh, ánh mắt như muốn khoét trên người tôi hai miếng thịt vậy.
"Chuyện có tí xíu vậy thôi! Có đáng phải đăng lên nhóm cho cả thiên hạ biết không? Chẳng qua mượn chỗ cô đặt tạm đồ một lát, cô có cần làm quá lên thế không?"
Bà ta vừa c.h.ử. i rủa lải nhải vừa hì hục kéo lê chiếc xe ba bánh nặng trịch.
Tôi lạnh mặt nhìn bà ta, không nói một lời.
Có những lời, chỉ nói với người biết lẽ phải mới có tác dụng.
Với một kẻ vô lại, mọi lời nói đều chỉ là phí công.
Chiếc xe ba bánh được dời đi rồi, lộ ra chiếc xe điện màu trắng mới tinh của tôi.
Trong bãi xe tầng hầm tối mờ, nó vừa sạch sẽ, vừa mong manh đến lạ.
Trương Thúy Hoa dời xe xong, lúc lướt qua tôi lại dùng ánh mắt như tẩm độc khoét tôi thêm một cái nữa, miệng lẩm bẩm c.h.ử. i bậy: "Bày đặt khoe khoang gì chứ! Xe điện rách thôi mà, có gì ghê gớm! Sớm muộn cũng có ngày người ta cào cho một vệt!"
Tôi nhìn bóng lưng bà ta tức tối bỏ đi, trong lòng không có lấy một chút vui sướng của kẻ thắng.
Tôi biết, mối thù càng lúc càng kết sâu.
Đây chỉ là trận dạo đầu, cơn bão thật sự còn ở phía sau.
03
Hai ngày tiếp theo, yên ắng đến lạ.
Trương Thúy Hoa không còn gõ cửa nhà tôi nữa, trong nhóm cư dân cũng phẳng lặng như chưa từng có chuyện gì.
Tôi thậm chí còn nảy ra ảo giác rằng có lẽ bà ta đã biết khó mà lui.
Nhưng sự thật chứng minh, tôi vẫn quá ngây thơ.
Bà ta không bỏ cuộc, bà ta chỉ đang chờ một cơ hội trả đũa.
Chiều thứ bảy, thời tiết rất đẹp, nắng rực rỡ.
Tôi định lái xe đi gặp một khách hàng để bàn về một phương án thiết kế.
Khi tôi vừa ngân nga vừa bước đến chỗ đỗ, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.
Chiếc xe mới của tôi, chiếc xe điện màu trắng mà tôi đặt trọn hy vọng "tái sinh", trên nắp capo có một vết xước dài rợn người.
Nó kéo từ đầu xe đến tận đuôi xe, như bị ai đó dùng vật sắc cứa mạnh thành một vết thương.
Lớp sơn lót màu đen bị lộ ra, nằm trên thân xe trắng như một vết sẹo xấu xí.
Tim tôi trĩu xuống cái rụp.
Máu trong người tôi trong chớp mắt dồn l*n đ*nh đầu, rồi ngay sau đó lạnh buốt đi.
Gần như lập tức, tôi nghĩ đến lời nguyền độc địa kia: "Sớm muộn cũng có ngày người ta cào cho một vệt!"
Tôi tức đến run cả người.
Chiếc xe này là biểu tượng cho việc tôi thoát khỏi quá khứ và bắt đầu cuộc sống mới.
Nó mới về tay tôi chưa đến một tuần!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!