Chương 1: (Vô Đề)

Hàng xóm lại đến gõ cửa.

Trên gương mặt bà ta là vẻ đương nhiên đến mức không chút áy náy.

Con trai bà ta mặc định phải đi nhờ xe tôi, suốt năm năm trời, chưa từng trả một đồng tiền xăng.

Mỗi tháng tiền xăng của tôi đội lên thêm mấy trăm tệ, còn phải vòng đường xa hơn, đi làm muộn bị trừ lương.

Có lúc tôi thật sự nghi ngờ, rốt cuộc tôi mới là tài xế riêng của nhà bà ta.

Cho đến khi tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi bán chiếc xe chạy xăng đi, đổi sang một chiếc xe điện.

Quãng đường tối đa chỉ một trăm cây số, miễn cưỡng đủ cho tôi đi làm và về nhà.

Khi bà ta lại yêu cầu tôi chở con trai bà ta, tôi chỉ tay vào bảng hiển thị pin.

Nụ cười trên mặt bà ta lập tức đông cứng lại.

01

Ngoài cửa đứng đó là Trương Thúy Hoa, "nhân vật nổi tiếng" của cả tòa nhà chúng tôi.

Gương mặt lúc nào cũng toan tính khôn khéo ấy giờ chất đầy nụ cười như thể mọi chuyện là lẽ đương nhiên, dường như chỉ cần tôi mở cửa chậm một giây thôi cũng là thất lễ với bà ta.

"Lâm Mặc à, nhanh lên, Lôi Lôi sắp trễ học rồi."

Vừa nói, bà ta vừa định đẩy thằng bé mười tuổi phía sau lên trước mặt tôi, dù nó đã lớn chừng ấy nhưng trong mắt bà ta vẫn như đứa trẻ ba tuổi.

Lôi Lôi đeo chiếc cặp sách to đùng, miệng còn ngậm nửa cây quẩy, nói líu ríu không rõ chữ:

"Nhanh lên nhanh lên, con muốn ngồi ghế phụ!"

Năm năm rồi.

Tròn năm năm.

Từ ngày tôi chuyển đến khu chung cư này, mua được chiếc xe đầu tiên để đi lại, Trương Thúy Hoa đã mặc nhiên xem tôi là tài xế riêng của nhà bà ta.

Mưa gió thế nào cũng không nghỉ, lễ tết cũng không buông.

Chiếc xe của tôi trở thành xe đưa đón đi học của con trai bà ta.

Lúc đầu tôi cứ nghĩ chỉ là giúp đỡ hàng xóm đôi lần.

"Tiểu Lâm à, tiện đường đi làm thì chở Lôi Lôi nhà chị một đoạn nhé, trường nó ngay gần công ty em mà."

Khi đó tôi mới tốt nghiệp chưa lâu, đúng kiểu người luôn muốn làm vừa lòng người khác, không biết từ chối, chỉ sợ làm mất hòa khí láng giềng.

Tôi cười và đồng ý.

Nhưng tôi không ngờ, hai chữ "tiện đường" ấy kéo dài suốt năm năm.

Cái gọi là "gần" của bà ta thực chất là tôi phải ra khỏi nhà sớm hơn hai mươi phút, vòng thêm bảy cây số.

Mà suốt năm năm ấy, bà ta chưa từng nhắc đến tiền xăng, thậm chí đến một câu "cảm ơn" t. ử tế cũng không buồn nói.

Như thể xăng tôi đổ mỗi ngày, thời gian tôi tiêu tốn, tiền chuyên cần bị trừ vì đi đường vòng đến muộn, đều là sự tự nguyện dâng hiến của tôi.

Tôi từng tính thử một khoản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!