Chương 4: (Vô Đề)

Đầu tháng về nhà, họ vẫn gọi nàng là "Hỉ Nhi nhà ngươi".

Cuối tháng trở lại, đã đổi thành "Hỉ Nhi nhà chúng ta".

Hè qua thu đến, trời ngày càng lạnh. Nhà nào cũng bắt đầu tích trữ lương thực.

Năm nay, đông đến sớm và lạnh hơn mọi năm. Thám báo truyền tin, bên địch súc vật chết rét không ít. Năm nay, e rằng có chiến sự.

Biên cương tuần tra dày đặc hơn trước.

Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, chiến sự vẫn đến bất ngờ. Biên giới yên bình quá lâu, đến mức binh sĩ cũng sinh lười, gươm giáo cũng mòn đi phần nào.

Kiếp trước, trận này đánh vô cùng thảm thiết. Tiền doanh mười người chết năm, gần nửa quân sĩ bỏ mạng. Bên địch cạn lương, quyết liều một phen. Tướng địch – Tả Hiền Vương – đích thân cải trang thành kỵ binh, trà trộn trong đám binh sĩ, xông pha tiền tuyến, giết địch như chẻ tre. Sĩ khí phe chúng lên cao, thế công mạnh như vũ bão.

Mà kiếp này, tình hình vẫn căng thẳng như thế. Trên chiến trường, xác người la liệt, một bước là sinh tử.

Mỗi ngày đều có thương binh mới được khiêng về. Người gãy tay, kẻ cụt chân. Nhiều căn nhà trong thành bị trưng dụng làm nơi tạm trú cho thương binh.

Hỉ Nhi theo các chị dâu, ngày ngày chăm sóc thương binh, bận rộn đến không chạm đất. Nàng ngày càng gầy, đôi mắt ngày càng thâm sâu.

Trên chiến trường, trống trận rung trời. Ta chém đến nỗi lưỡi đao cũng sứt mẻ.

Theo ký ức kiếp trước, ta một mình xông lên, chém ngã mấy tên lính địch, thúc ngựa tiến tới vị trí Tả Hiền Vương.

Tả Hiền Vương thần dũng vô song, một mình chọi trăm. Ta ra hiệu cho binh sĩ trong đám đông hô lớn:

"Hô Thổ!"

Nhân lúc hắn chưa phân biệt được hướng, ta vung đao dài, từ phía sau chém mạnh một nhát, trực tiếp lấy mạng hắn.

"Tả Hiền Vương đã chết!"

"Tả Hiền Vương đã chết!"

Theo tiếng hô của binh sĩ, quân địch rối loạn đội hình, tan rã như sụp đê vỡ lở, cuối cùng đại bại tháo chạy.

Trận này kết thúc còn nhanh hơn ta tưởng, không còn thảm thắng như kiếp trước.

Sau trận, binh sĩ mỏi mệt rút về thành. Hỉ Nhi đứng ở cổng thành, cánh tay quấn vải trắng. Các chị dâu đứng bên nàng.

Họ quỳ gối trước đoàn quân áo giáp nhuốm máu.

"Tướng quân, thiếp là thê tử của Trần phu trưởng – Trần Hỉ Nhi."

"Tướng quân, thiếp là thê tử của Trương Hùng – Vương Quế Hoa."

"Tướng quân, chúng thiếp thay mặt toàn thể phu nhân theo quân, cầu xin tướng quân cho phép cùng đội thu dọn chiến trường, mặc tang liệm xác! Đón tướng sĩ về nhà!"

"Cầu xin tướng quân cho phép cùng đội thu dọn chiến trường, mặc tang liệm xác! Đón tướng sĩ về nhà!"

Tướng quân quát lớn:

"Chuẩn! Trần Mặc ra hàng!"

"Mạt tướng có mặt!"

"Ngươi dẫn người bảo vệ các phu nhân, phòng khi có sói hoang lảng vảng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!