Chương 51: Ngoại truyện (6)

Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau, Doãn Vọng Thư mở miệng: "Nhân vật chính này cũng quá vô dụng rồi."

"Vậy thì không xem nữa." Tôi cười tắt TV đi, kéo cô ấy vào lòng, hơi thở áp sát vào môi cô ấy.

Nhiệt độ nơi đầu lưỡi đang mãnh liệt dâng lên, nhưng tim tôi lại đang từ từ chìm xuống.

Cô ấy cũng giống như tất cả mọi người trên đời, thích xem cảnh Ma Vương bị đánh bại hơn.

Cô ấy hoàn toàn không thể ngờ được, rằng mỗi ngày mình đều đang bị Ma Vương xâm chiếm.

"Mạc Hòe, cậu thật sự định cứ như vậy mà sống cùng mẹ kế của mình sao?"

Khi Tiểu Mạch hỏi câu này, tôi đang cầm điện thoại lướt xem vòng bạn bè của Doãn Vọng Thư, cô ấy lại đi tụ tập với Kỷ Huân rồi, đăng rất nhiều ảnh. Tôi lưu lại từng bức ảnh tự sướng một mình của cô ấy, để sau này in ra, dán lên bức tường đầu giường.

Khi đi công tác, khi tăng ca, khi cô ấy không để ý đến tôi, những đêm không thể ngủ bên cạnh cô ấy, tôi đều dựa vào những bức ảnh của cô ấy để xua tan nỗi sợ hãi trong lòng.

"Con đường sau này của hai người sẽ rất khó đi đấy." Tiểu Mạch lại nói.

Tôi buông điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn về phía cô ấy: "Có gì cản đường thì san bằng là được."

Tiểu Mạch nhìn thẳng vào tôi: "Tại sao không thể đổi một con đường khác mà đi?"

Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi: "Tiểu Mạch, hôm Doãn Vọng Thư đến công ty, cậu đã trêu cô ấy thế nào?"

Hôm đó Tiểu Mạch nói cô ấy đi trêu Doãn Vọng Thư một chút, tôi vẫn luôn cho rằng, đó chỉ là những lời trêu đùa thiện ý giữa bạn bè.

Tiểu Mạch ngập ngừng trả lời: "Tôi chỉ… gọi cô ấy là bác gái thôi."

Bác gái.

Cô ấy nhạy cảm như vậy, cách xưng hô này nhất định sẽ làm cô ấy tổn thương.

Vậy mà đến bây giờ tôi mới biết.

Vậy mà tôi đã mặc kệ cô ấy một mình buồn bã lâu như vậy.

Trong nháy mắt, tôi hiểu ra tất cả.

Rõ ràng, Tiểu Mạch không chỉ đơn thuần coi tôi là cấp trên và bạn bè.

Là lỗi của tôi, vì lười để ý đến những người khác ngoài Doãn Vọng Thư, nên đã xem nhẹ tình cảm của Tiểu Mạch.

Tôi bình tĩnh mở miệng: "Tiểu Mạch, cậu là một cấp dưới rất ưu tú, nhưng xin lỗi, chúng ta không còn là bạn bè nữa, ngày mai cậu sẽ được điều chuyển sang bộ phận khác, lương cao gấp đôi hiện tại, cho nên, cũng không thiệt thòi gì đâu."

Tiểu Mạch cười khổ: "Vì Doãn Vọng Thư, cậu ngay cả bạn bè cũng có thể vứt bỏ? Nhìn xem cô ta đã hủy hoại cậu thành cái dạng gì rồi? Nếu không có cô ta, cậu vốn dĩ có thể có một tương lai tươi sáng!"

Không phải.

Nếu không có cô ấy, tôi sớm đã chết rồi.

Ba chữ Doãn Vọng Thư, chính là ánh sáng của tôi, là tương lai của tôi.

Không phải cô ấy hủy hoại tôi, mà là tôi hủy hoại cô ấy.

Sau khi hủy diệt cô ấy, lại hèn hạ mà yêu cô ấy.

Tôi nói giọng nhàn nhạt: "Cậu có thể đi rồi."

Tiểu Mạch ném thẳng tập tài liệu vào lòng tôi: "Đi thì đi! Nhưng Mạc Hòe, cậu nghĩ hai người sẽ có kết cục tốt đẹp sao? Có ai sẽ thật lòng chúc phúc cho hai người? Mối quan hệ của hai người một khi bị phơi bày ra ánh sáng, nhân viên từ trên xuống dưới công ty sẽ đối xử với cậu như thế nào? Tổng tài tương lai của tập đoàn Mạc thị lại đi l..o.ạ.. n lu.â. n với mẹ kế, bê bối lớn như vậy, một khi bị phanh phui ra ngoài, sẽ gây ra ảnh hưởng hủy diệt đến mức nào?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!