Không, cho dù có g**t ch*t chính mình, tôi cũng không thể làm tổn thương Doãn Vọng Thư thêm nữa.
– Xé rách mặt mũi cũng chẳng sao, chỉ cần có được cô ấy là được.
Không, tôi không thể chấp nhận việc mình sẽ bị cô ấy nhìn bằng ánh mắt chán ghét, thù hằn.
Cuối cùng, tôi quyết định làm một đứa trẻ ngoan.
Bởi vì, tôi không có tư cách để bốc đồng.
Tôi ti tiện, ích kỷ, lạnh lùng, cho dù đứng trước mộ người cha bị chính mình hại chết, cũng chỉ hờ hững nói một câu xin lỗi.
Chỉ riêng khi đối mặt với Doãn Vọng Thư, tôi chỉ muốn nặng nề quỳ xuống, cầu xin cô ấy tha thứ, cầu xin cô ấy yêu thương, cầu xin cô ấy, đừng bỏ rơi tôi.
Nhưng tôi biết, dù ngày thường cô ấy có dung túng tôi thế nào, một khi biết được sự thật, tuyệt đối sẽ không thể tha thứ cho tôi.
Cô ấy yêu sâu sắc cha tôi, yêu sâu sắc đứa trẻ chưa từng gặp mặt kia, còn tôi, lại là hung thủ đã g**t ch*t những người cô ấy yêu thương nhất.
Chỉ cần cô ấy có thể ở bên cạnh tôi, dù chỉ với thân phận mẹ kế, dù vĩnh viễn không thể hôn cô ấy, tôi cũng cam lòng.
Chỉ cần cô ấy đừng rời xa tôi là được rồi.
Cho đến khi, cô ấy quen biết Đoạn Cẩm Thư.
Ngay từ lần đầu tiên họ gặp mặt, tôi đã biết.
Ghen tuông, sợ hãi, oán hận, hoàn toàn đánh sập lý trí của tôi.
Hậu quả của việc làm một đứa trẻ ngoan, sẽ chỉ khiến tôi mất đi cô ấy.
Nếu đã như vậy, thì không cần thiết phải che giấu thêm nữa.
Tôi phải cho cô ấy biết, tôi yêu cô ấy.
Tại vũ hội, cô ấy đang nghe lén, còn tôi thì đang tỏ tình.
Mọi người xung quanh dường như đều vô hình, cả thế giới chỉ còn lại tôi và cô ấy.
Kể từ khoảnh khắc đó, mối quan hệ mẹ kế – con chồng đơn thuần, không còn tồn tại nữa.
Tôi đã hoàn toàn để lộ tâm ý của mình, còn cô ấy, thì lại im lặng vờ như không biết.
Khi tôi ôm lấy cô ấy, lưng cô ấy luôn theo bản năng mà cứng lại, tai hơi ửng hồng.
Khi tôi nắm tay cô ấy, cô ấy luôn cố gắng vùng ra, sau khi tôi càng nắm chặt hơn thì đành bất đắc dĩ từ bỏ.
Khi tôi cô ý vô tình bộc lộ tình cảm, cô ấy luôn vờ như không có chuyện gì mà lảng sang chuyện khác.
Thật đáng yêu.
Cứ như thể, chỉ cần cô ấy cứ mãi trốn tránh, tình cảm của tôi sẽ tự động biến mất vậy.
Vô ích thôi, Doãn Vọng Thư.
Tình yêu tôi dành cho em, sẽ chỉ ngày một nồng cháy hơn, điên cuồng hơn. Cho dù tôi có chết đi, cũng sẽ tiếp tục yêu em dưới địa ngục.
Mắt thấy cô ấy và Đoạn Cẩm Thư ngày càng thân thiết, tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cuối cùng cũng chọc thủng lớp giấy ngăn cách ấy, ngu xuẩn mà lại bốc đồng đe dọa cô ấy, thậm chí thừa nhận đã cho người theo dõi cô ấy từ rất lâu trước đó.
Chỉ cần có tiền, người thế nào cũng có thể thuê được, chuyện gì cũng có thể làm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!