Chương 47: Ngoại truyện (2)

Dù cho vết thương có lớn đến đâu, qua vài năm cũng sẽ tan thành mây khói.

Còn tôi, quyết định một mình đi tìm cái chết.

Tôi cũng từng cố gắng thuyết phục bản thân, chỉ là chết một người cha không hề yêu mình mà thôi, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi.

Nếu đã chọn bóng tối, thì chẳng thà cứ sa đọa đến cùng, ác cho trót.

Nhưng tôi không làm được.

Cảm giác tội lỗi, cảm giác cô độc, cảm giác hư vô, vô số loại cảm xúc chồng chất lên nhau, ngày qua ngày gặm nhấm trái tim tôi.

Không còn mục tiêu, không còn động lực, hoàn toàn, đánh mất lý do để sống.

Cho nên, tôi quyết định đi tìm cái chết.

Nhưng Doãn Vọng Thư lại quay trở lại, chỉ vì, một cái túi hàng hiệu.

Người dì này, thật sự rất yêu tiền.

Khi đó tôi đã rất lâu không ngủ được, không ăn uống gì, không gặp ai, trong tay đang ôm một đống thuốc chuẩn bị nuốt vào, rồi, đột nhiên nghe thấy tiếng cô ấy vào nhà. Tôi ngồi bên mép giường, lặng lẽ nghe tiếng giày cao gót của cô ấy gõ trên sàn nhà, từ huyền quan vang đến phòng khách, ồn ào, mà lại đầy sức sống.

Một lúc lâu sau, tiếng giày cao gót cuối cùng cũng dừng lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào đống thuốc trên tay, cho rằng cô ấy cuối cùng cũng đã rời đi.

Giây tiếp theo, cô ấy đột ngột đẩy cửa phòng ngủ của tôi ra.

Doãn Vọng Thư.

Cô dâu mới của cha, mẹ kế của tôi.

Người phụ nữ từng khiến tôi chán ghét và bài xích này, vào khoảnh khắc đó, đã mang về ánh sáng mà tôi đánh mất.

Cô ấy nhìn thấu sự yếu đuối của tôi, thấy được vẻ chật vật của tôi, sau đó, từng bước một tiến lại gần, ôm lấy tôi.

Mỉa mai làm sao.

Ma Vương vì lòng thương hại mà quyết định thả cho vương hậu đi, vương hậu lại vì lòng thương hại mà quay về bên cạnh Ma Vương.

Là cô tự tìm lấy, vương hậu ạ.

Là chính cô chủ động nhảy vào.

Vì thế, Ma Vương nắm lấy cổ tay vương hậu, dự định kéo cô ấy cùng chết.

Trên con đường đến cái chết, có cô ấy bầu bạn, chắc sẽ không cô đơn như vậy nữa.

Điều khiến Ma Vương bất ngờ là, vương hậu thật sự đồng ý ở bên cậu ta, chỉ có điều, là ở bên cậu ta để cùng nhau sống tiếp.

Chúng tôi ký một bản thỏa thuận tự sát hoang đường mà lại ấu trĩ, từ đó, bắt đầu nương tựa vào nhau mà sống.

Một khi ở trong bóng tối, tôi sẽ lập tức biến trở về đứa trẻ bị nhốt trong nhà kho ngày nào, sợ hãi, run rẩy, ngạt thở, trong góc tối dường như ẩn chứa vô số quái vật, chực chờ lao ra nuốt chửng tôi.

Sau khi cha qua đời, con quái vật trong góc tối đã hiện rõ bộ mặt.

Đó là gương mặt của chính tôi.

Dữ tợn, xấu xí, méo mó, gương mặt của chính tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!