Công việc kinh doanh ở quán bar ngày càng phát đạt.
Mỗi lần tôi đến, lập tức bị một đám nhân viên trẻ trung đẹp trai vây quanh, ngọt ngào gọi tôi là bà chủ, cung kính châm thuốc cho tôi, ân cần rót rượu cho tôi, thậm chí còn có người đòi xoa vai đấm lưng cho tôi, khiến tôi cảm nhận sâu sắc niềm vui của một phú bà thành đạt.
Cuối tuần, tôi lại một lần nữa ngồi ở quầy bar, một bên nhàn nhã uống cocktail, một bên cười tủm tỉm nghe đám nhân viên nịnh hót. Đột nhiên, một bàn tay vươn ra cướp lấy ly rượu trước mặt tôi.
Tôi nhíu mày, thầm nghĩ ai mà to gan lớn mật dám cướp rượu của bà chủ này, tập trung nhìn lại, thì ra là Mạc Hòe mặc vest đi giày da.
Cậu ngửa cổ uống cạn phần rượu còn lại trong ly của tôi, rồi vô cùng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, dịu dàng cười với tôi: "Thấy em mãi không về nhà, anh liền đến đây tìm em."
Có lẽ là do khí chất tỏa ra từ người Mạc Hòe quá mức đáng sợ, đám trai trẻ vừa rồi còn ríu rít vây quanh tôi lập tức lùi lại vài bước, im lặng giữ khoảng cách với tôi.
Tôi thuận miệng giới thiệu: "Đây là Mạc Hòe."
Có nhân viên hỏi dồn: "Chị Doãn, vị Mạc Hòe tiên sinh này là người thế nào của chị vậy ạ?"
Đúng là cái hay không nói, lại nói cái dở.
Nụ cười trên mặt Mạc Hòe vẫn còn đó, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa những gợn sóng, không nói một lời mà nhìn thẳng vào tôi, chờ tôi trả lời.
Tôi căng da đầu trả lời: "Là một người rất quan trọng đối với tôi."
Mọi người lập tức bắt đầu ồn ào.
Ngay khi tôi tưởng rằng đã thuận lợi qua chuyện, lại nghe thấy Mạc Hòe lạnh nhạt hỏi: "Quan trọng đến mức nào?"
Không khí lập tức trở nên vô cùng xấu hổ.
Thằng nhóc này lại bắt đầu rồi.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho những người khác rời đi, đợi đến khi quầy bar chỉ còn lại tôi và Mạc Hòe, mới trừng mắt nhìn cậu: "Cậu muốn làm gì?"
Mạc Hòe nhếch môi: "Muốn một danh phận."
Giọng điệu có vẻ không đứng đắn, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc.
Tôi cũng bắt đầu nói đùa: "Ồ? Mạc Hòe tiên sinh muốn leo lên vị trí chính thức sao?"
Mạc Hòe lạnh lùng liếc nhìn mấy cậu phục vụ đẹp trai ở cách đó không xa, rồi gật đầu: "Suy cho cùng thì cũng có quá nhiều người thèm muốn em."
Tôi bật cười: "Anh bạn, cậu nghĩ nhiều quá rồi phải không? Tôi là bà chủ của họ, họ thân thiết với tôi chỉ là để được tăng lương thôi. Tôi đã không còn là Doãn Vọng Thư của thời trẻ nữa, loại bà già như tôi, cả thế giới này cũng chỉ có cậu coi như bảo bối thôi."
Ánh mắt Mạc Hòe sâu thẳm, gạt bỏ vẻ ghen tuông trên mặt, nghiêm túc nhìn tôi chăm chú: "Không phải đâu, em rất tốt, dù là Doãn Vọng Thư trước đây, Doãn Vọng Thư bây giờ, hay là Doãn Vọng Thư của tương lai, đều rất tốt, rất tốt. Mọi người thân thiết với em, là bởi vì em xinh đẹp, thân thiện, thú vị. Dù anh ghét có tình địch thèm muốn em, chỉ muốn làm cho họ biến mất hết, nhưng không có nghĩa là họ không tồn tại.
Ngoài anh ra, còn có rất nhiều, rất nhiều người thích em."
Tôi ngẩn người, vô số cảm xúc cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
"Đương nhiên, anh sẽ không cho họ cơ hội thực hiện được đâu." Mạc Hòe ưu nhã nắm lấy mu bàn tay tôi, đặt lên môi khẽ hôn, "Em là của anh."
Tôi cúi đầu, không nhịn được mà cong khóe miệng.
Rất nhiều năm trước, khi Mạc Hòe còn là học sinh trung học, cậu vốn luôn im lặng, vậy mà có một ngày lại đột nhiên đánh nhau với một bạn nam cùng lớp.
Tôi thở hồng hộc chạy đến trường, đang định nghiêm mặt hung hăng răn dạy cậu một trận, thì được chủ nhiệm lớp cho biết, là bởi vì bạn nam đó đã chế nhạo mẹ kế của cậu ngay trước mặt Mạc Hòe, Mạc Hòe mới xông lên đánh nhau với đối phương.
Con trai tuổi dậy thì, tụ tập với nhau rồi nói đùa quá trớn, là chuyện hết sức bình thường.
Tôi cũng không coi đó là chuyện gì to tát, nhưng Mạc Hòe lại rất để tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!