Tôi cuối cùng cũng không nghe nổi nữa, đưa tay che miệng cậu lại, cậu lại nhân cơ hội hôn lên lòng bàn tay tôi, lè lưỡi ra trêu đùa l**m láp, ánh mắt nhìn tôi như có thể hút hồn đoạt phách, cả bàn tay như tê dại đi, tôi cứng đờ người thu tay về, tiếp tục nghe cậu kể.
"Vương tử biết rõ, hắn đã vi phạm thế tục và luân lý, thế gian sẽ phỉ nhổ hắn, nhục mạ hắn, chế nhạo hắn, nhổ nước bọt lên người hắn, ném đá vào người hắn, nhưng hẳn không quan tâm đến thế gian, chỉ quan tâm đến nàng, chỉ muốn vứt bỏ tất cả để yêu nàng, nếu không thể ở bên nàng, ánh sáng không có ý nghĩa, châu báu không có ý nghĩa, sự sống cũng không có ý nghĩa.
May mắn thay, họ đang ở trong một thế giới cổ tích, dù có điên cuồng và tội lỗi đến đâu, cũng có thể được tô điểm bằng những mảnh lấp lánh bảy sắc cầu vồng, tay trong tay đi đến hạnh phúc."
"Cho nên," Mạc Hòe đan mười ngón tay vào tay tôi, nụ cười mang theo sự kiên quyết, "Doãn Vọng Thư, cùng anh điên một lần, được không?"
Tôi sững sờ trong nụ cười của cậu, thoáng chốc thất thần.
Khi tôi lấy lại tinh thần, mảnh vải che thân cuối cùng trên người đã bị cậu cởi bỏ.
Mạc Hòe áp sát vào tôi, nhiệt độ cơ thể nóng đến kinh người, giọng nói khàn khàn: "Anh có thể tiếp tục không?"
Tôi đột nhiên tỉnh táo lại một chút, trong lòng biết rõ cậu đang hỏi cái gì, theo bản năng cắn môi, rơi vào sự giằng xé.
Mạc Hòe kiên nhẫn hôn tôi một lúc lâu, rồi lại hỏi: "Trả lời anh đi, có thể không?"
Cậu trông có vẻ dịu dàng hỏi ý kiến của tôi, nhưng lại trước sau dùng phần dưới đã sớm nổi lên phản ứng của mình mà cọ vào người tôi.
Làm tôi rất muốn trả lời một câu không thể, xem cậu có thể dừng lại như vậy không.
Nhưng tôi hơi hé miệng, lại nói không nên lời.
Tôi vậy mà, không thể từ chối cậu.
Mạc Hòe hôn lên má tôi: "Gật đầu đi."
Tôi có chút khó hiểu: "Ừm?"
Mạc Hòe khẽ nói: "Nếu ngại trả lời, thì dùng gật đầu để tỏ ý đồng ý."
Tôi thoáng chốc bối rối vô cùng, như thể từ thể xác đến tâm hồn đều đã bị cậu nhìn thấu.
Đúng vậy, vừa rồi còn đang lấy tư cách người lớn mà tận tình khuyên bảo giáo dục cậu, giờ đây lại làm sao có thể không biết xấu hổ mà mở miệng đồng ý phát sinh quan hệ với cậu chứ? Chẳng phải là đang tự vả vào mặt mình sao?
Tôi chỉ muốn nhắm mắt lại, giả ngu, giả chết.
Mạc Hòe dịu dàng dỗ dành tôi: "Ngoan, gật đầu một cái là được rồi."
Cậu cố ý.
Ngoan cố bắt tôi phải dùng hành động để tỏ ý đồng ý, cốt để chứng minh tôi đã chấp nhận cậu, chính thức đồng ý ở bên cậu.
Không cho tôi một chút cơ hội nào để sau này đổi ý.
Cậu quá hiểu tôi, biết tôi nhất định sẽ trở mặt không nhận người.
Thôi. Thôi.
Tôi thầm than trong lòng.
Sau đó, tôi và Mạc Hòe nhìn nhau, nhẹ nhàng, gật đầu.
Vào khoảnh khắc cậu tiến vào, tôi biết, từ đây, không bao giờ có thể quay lại được nữa.
Tôi cuối cùng cũng không thể tự lừa dối mình mà trốn tránh mối tình này, cuối cùng cũng không thể giả vờ chúng tôi là mối quan hệ mẹ kế con chồng bình thường nữa.
Cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng, trút bỏ sự dối trá, trút bỏ ý thức trách nhiệm, tha hồ mà, điên cuồng mà, không kiêng dè gì mà, cùng cậu chìm đắm xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!