Chương 37: (Vô Đề)

Tôi vẫn muốn rời đi, lại phát hiện đáy mắt Mạc Hòe đang cuồn cuộn d*c v*ng mãnh liệt, dường như chỉ cần tôi cử động thêm một chút nữa, cậu sẽ không kìm nén được mà lập tức bùng nổ.

Tôi cứng đờ người ngồi trong lòng cậu, lập tức không dám cử động nữa.

Đây là lần tắm lâu nhất mà tôi từng trải qua.

Mãi cho đến khi nước trong bồn bắt đầu lạnh đi, Mạc Hòe muốn ôm tôi ra khỏi bồn tắm, tôi quả quyết ngăn lại: "Tôi tự ra ngoài, cậu, nhắm mắt lại."

Tôi lại bắt đầu tự lừa dối mình.

Dù đã da thịt chạm nhau, nhưng tôi vẫn không thể nào t.r.ầ. n t.r.u.ồ. ng đứng dậy dưới cái nhìn chăm chú của Mạc Hòe.

Mạc Hòe buông tôi ra, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Tôi lập tức đứng dậy ra khỏi bồn tắm, nhanh nhất có thể khoác áo choàng tắm lên, quấn chặt lấy mình, rồi quay đầu lại lén nhìn Mạc Hòe, phát hiện cậu vẫn luôn ngoan ngoãn nhắm mắt.

Trái tim hỗn loạn, vào khoảnh khắc đó lặng lẽ bình ổn trở lại.

Tầm mắt vô tình dừng lại trên gương, tôi phát hiện mình đang cười.

Khóe miệng hơi cong lên, cười đầy hạnh phúc, rung động, và e thẹn.

Như thể, tôi thật sự xứng đáng vậy.

Vào ngày sinh nhật 23 tuổi của Mạc Hòe, Kỷ Huân chủ động đến nhà ăn chực.

Tôi nghĩ nhiều người sẽ náo nhiệt hơn, nên cũng mặc kệ cô ấy.

Ai ngờ Mạc Hòe vừa về nhà đã như thường lệ sà vào ôm lấy tôi, làm Kỷ Huân sợ đến ngây người vài giây.

Tôi nhanh chóng đẩy cậu ra: "Dì Kỷ mang quà cho cậu kìa, mau đi mở đi."

Mạc Hòe cúi đầu nhìn tôi: "Vậy còn dì? Tặng quà gì cho tôi?"

Tôi tặng một chiếc cà vạt, tuy có hơi qua loa, nhưng cũng may là thực dụng, vừa định đi lấy, lại đột nhiên bị Mạc Hòe ôm chặt vào lòng. Cậu ôm chặt lấy tôi, áp môi lên cổ tôi, dịu dàng nói: "Để tôi hôn một cái là đủ rồi."

Kỷ Huân lập tức từ ngây người chuyển sang kinh ngạc.

Bữa cơm đó tôi ăn trong tâm trạng thấp thỏm lo sợ, nhiều lần dùng ánh mắt ngăn cản những hành động quá mức thân mật của Mạc Hòe.

Khi đưa Kỷ Huân về nhà, tôi vội vàng giải thích với cô ấy: "Cậu đừng hiểu lầm, nó chỉ là thói quen làm nũng thôi mà."

Kỷ Huân kinh hãi: "Làm nũng cái khỉ mẹ cậu! Thằng nhóc này là đang cố ý thị uy với tớ phải không? Từ lúc nó vừa vào cửa, cho đến lúc tớ vừa ăn cơm xong rời đi, nó căn bản không thèm để ý đến tớ, ánh mắt lúc nào cũng dán chặt vào người cậu, đó rõ ràng là ánh mắt muốn ngủ với cậu đến phát điên rồi! Không, không phải là sắp điên, mà là đã điên rồi, điên đặc điên!"

"Nói cứ như con gái của ngài không điên vậy." Tôi mỉm cười.

"Đừng có nhắc đến con bất hiếu đó nữa! Mười tám mười chín tuổi đẹp như hoa mà lại cố tình yêu một ông già, Đoạn Cẩm Thư đã từ chối nó cả vạn lần rồi, mà nó vẫn cứ sống chết bám lấy không buông, tớ thật muốn đưa nó đi điện giật, trị cho cái đầu óc điên khùng của nó tỉnh lại! Mấy đứa nhóc này sao đứa nào cũng vừa mù vừa điên, chuyên chọn hàng già mà thích thế không biết!" Kỷ Huân nghiến răng nghiến lợi.

Lại bắt đầu chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.

Tôi nhíu mày: "May mà Mạc Hòe còn ngoan hơn con gái cậu nhiều."

Kỷ Huân trừng mắt nhìn tôi: "Vớ vẫn! Hướng Thu nhà chúng tớ chỉ là nổi loạn tuổi dậy thì thôi, còn Mạc Hòe nhà ngài, đó gọi là tẩu hỏa nhập ma!"

Tẩu hỏa nhập ma.

d*c v*ng si mê trong ánh mắt Mạc Hòe nhìn tôi, tôi tự nhiên hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Mỗi khi sắp mất kiểm soát, cậu sẽ lập tức như một đứa trẻ làm sai mà buông tôi ra: "Xin lỗi, tôi đi xử lý một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!