Thấy tôi không ngăn cản, Mạc Hòe bắt đầu c** q**n áo trên người, thần kinh tôi căng như dây đàn, không biết nên đặt tầm mắt ở đâu mới phải, quần áo bị cậu cởi từng chiếc một, cơ bắp cân đối ẩn hiện trong nước, may mà bồn tắm đủ lớn, thêm một người cao một mét tám mấy như cậu cũng không thấy chật chội.
Mạc Hòe lại áp sát vào, cúi đầu hôn lên xương quai xanh của tôi: "Vậy còn dì? Có nhớ tôi không?"
Tôi bị ép sát vào cơ thể cậu, giữa hai người không có bất kỳ lớp quần áo nào che đậy.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi gần gũi t.r.ầ. n t.r.ụ. i đối diện nhau như vậy, tay cậu luồn vào trong nước nắm lấy eo tôi, càng thêm dùng sức ấn tôi vào lòng, rồi thì thầm bên tai tôi: "Rốt cuộc có nhớ tôi không?"
Tất cả đều nóng bỏng.
Nước nóng, lòng bàn tay nóng, hơi thở nóng, cơ thể nóng.
Tôi cũng nhớ cậu.
Rất nhớ, vô cùng nhớ.
Tôi hé miệng, rồi lại ngậm lại.
Tôi cảnh cáo mình không được manh động, vội vàng chuyển chủ đề, nói về quán bar, nói về công việc kinh doanh, nói về việc gần đây mình bận rộn đến mức nào.
Mạc Hòe kiên nhẫn lắng nghe, nhếch khóe miệng: "Bà chủ Doãn của chúng ta giỏi quá, tôi vẫn luôn tin tưởng, chỉ cần là chuyện dì muốn làm, nhất định có thể làm rất tốt, rất tốt."
Tôi nhíu mày: "Cậu đánh giá tôi cao quá rồi, nếu tôi làm không tốt thì phải làm sao?"
Mạc Hòe cười khẽ: "Làm không tốt cũng không sao, có tôi ở đây, dì có thể tha hồ dựa dẫm vào tôi."
Giọng điệu thật tự tin.
Trước mặt tôi mà còn giả vờ làm người lớn.
Mạc Hòe ôm tôi ngồi lên đùi cậu, đôi môi mềm mại lướt trên cổ tôi, khẽ nói: "Trước kia là tôi dựa dẫm vào dì, sau này đổi lại dì dựa dẫm vào tôi, chúng ta cứ như vậy sống cả đời, được không?"
Cùng đứa con riêng đã thành niên tr.ầ. n tr.ụ. i ngâm mình trong bồn tắm, còn ngồi trên đùi cậu ta, dù tôi có muốn tự lừa dối mình đến đâu, giờ phút này cũng buộc phải thừa nhận: chúng ta, đang l.o.ạ.. n l.u.â.n.
Tôi đang có những hành động mờ ám với con trai của người chồng đã mất của mình.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Mạc Trầm mặt đầy máu, cả người tôi cứng lại, lập tức muốn đứng dậy khỏi đùi Mạc Hòe.
Cậu dùng cánh tay thon dài giữ chặt lấy tôi, tôi cố gắng thoát ra, lại không cẩn thận chạm phải một chỗ khiến tôi cứng đờ người trong nháy mắt.
Nóng rực, cứng rắn, nguy hiểm.
Tôi đương nhiên hiểu rằng, trong tình huống này đàn ông có phản ứng là chuyện hết sức bình thường. Nếu là một đối tượng hẹn hò bình thường, có lẽ tôi còn có tâm trạng thoải mái trêu chọc đối phương một phen, nhưng cậu ta là Mạc Hòe.
Trong mắt bạn học cũ tôi là một nữ lưu manh không biết kiềm chế, trong mắt nhân viên tôi là một bà chủ quyết đoán, nhưng trước mặt Mạc Hòe, tôi lại chỉ còn lại sự run rẩy và hoảng loạn.
Hơi thở của Mạc Hòe quanh quẩn trước ngực tôi, khao khát chạm vào, nhưng lại mang theo sự cẩn trọng, nhận thấy cơ thể tôi đang run rẩy, cậu dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lưng tôi, giọng điệu lộ rõ sự kìm nén: "Đừng sợ, tôi chỉ là quá nhớ dì, sẽ không làm gì đâu."
Ặc, loại chuyện ma quỷ này tôi không tin đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!