Nhưng mà, với sự hiểu biết của tôi về Đoạn Cẩm Thư, anh ấy không thể nào ngoại tình, càng không thể nào ngủ với học sinh.
Tôi quyết định bình tĩnh, nhẹ nhàng đặt túi đồ vừa mua xuống.
Trong túi là rau củ và trái cây vừa mua, không thể nào làm rơi hỏng được.
Cửa phòng ngủ đột nhiên bị kéo ra, Đoạn Cẩm Thư quần áo xộc xệch bước ra, nhìn cô gái trên ghế sofa, rồi lại nhìn tôi ở cửa, bất lực thở dài: "Vọng Thư, không phải như em nghĩ đâu."
Cô gái cười lạnh: "Thầy ơi, ngủ xong rồi định không nhận sao?"
Đoạn Cẩm Thư trừng mắt nhìn cô gái: "Hướng Thu, không được nói bậy! Tối hôm qua không có chuyện gì xảy ra cả!"
Từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy Đoạn Cẩm Thư tức giận như vậy. So với người yêu luôn không biết giận trước mặt tôi, anh ấy như vậy dường như có sức sống hơn.
Khoan đã.
Cô gái tên là Hướng Thu.
Cái tên rất quen thuộc.
Tôi ngạc nhiên nhớ ra, đây là tên con gái của Kỷ Huân.
Từ sau khi Kỷ Huân ly hôn, tôi ít khi gặp con gái cô ấy.
Lần trước nhìn thấy Hướng Thu, cô bé vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh.
Giờ đây, cô bé 18 tuổi đang khóc lóc với Đoạn Cẩm Thư: "Em có điểm nào không bằng bà bác này chứ!? Em trẻ hơn bà ta, nhiệt tình hơn bà ta, yêu thầy hơn bà ta! Từ năm lớp 10 đến bây giờ, em đã yêu thầy suốt ba năm! Thầy vẫn luôn quan tâm em, yêu quý em, rõ ràng thầy cũng thích em, chỉ là ngại thân phận thầy trò nên không dám đáp lại em thôi! Bây giờ em đã thành niên, đã tốt nghiệp, không còn là học sinh của thầy nữa, chúng ta có thể quang minh chính đại ở bên nhau!"
"Bốp" một tiếng.
Đoạn Cẩm Thư, người trước nay luôn ôn tồn lễ độ, vậy mà lại tát cho Hướng Thu một cái.
Hai tay anh run rẩy: "Tôi quan tâm em, yêu quý em, đó là bởi vì em là học sinh của tôi! Tôi đối xử bình đẳng với tất cả học sinh!"
Hướng Thu buồn bã cười: "Đối xử bình đẳng? Em không tin, em không tin thầy không có một chút thiện cảm nào với em! Tối hôm qua khi em hôn thầy, rõ ràng cảm nhận được tim thầy đập nhanh hơn! Ba năm trước khi em lần đầu tiên tỏ tình với thầy, thầy đã hung hăng mắng em, sau đó lập tức đồng ý đi xem mắt do mẹ em sắp đặt, chỉ để làm em hết hy vọng! Nhưng mà thầy ơi, thầy đã xem thường em rồi, cho dù thầy có yêu đương kết hôn, cho dù thầy có con cháu đầy đàn, em cũng sẽ mãi mãi bám lấy thầy, bám lấy thầy đến chết, thầy đừng hòng thoát khỏi em!"
Tôi đứng ngây người tại chỗ, từ trên mặt cô bé nhìn thấy một sự điên cuồng quen thuộc.
Tôi theo bản năng bước đến che chắn trước mặt Hướng Thu, lo lắng Đoạn Cẩm Thư không kìm được lại cho cô bé một cái tát nữa.
Dù sao đi nữa, cô bé cũng là con gái ruột của Kỷ Huân.
Hướng Thu không kiên nhẫn mà đẩy mạnh tôi ra: "Cút ngay! Bà quả phụ này làm sao xứng với thầy chứ!?"
Tôi loạng choạng va vào góc bàn, bụng dưới lập tức đau nhói, Đoạn Cẩm Thư vội vàng chạy về phía tôi.
Hướng Thu một tay túm chặt lấy cánh tay anh, cả người chui vào lòng anh, dùng thân thể chặn đường anh.
"Thầy ơi, có phải thầy chê em không xinh đẹp bằng cô ta không? Vậy thì ngày mai em sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ! Sửa mũi, sửa cằm, gọt cả xương nữa! Nền tảng của em tốt, lại còn trẻ, sửa xong nhất định sẽ xinh đẹp hơn cô ta!" Cô bé khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
Anh dừng bước chân về phía tôi, cúi đầu nhìn Hướng Thu, bất đắc dĩ thở dài.
"Không được phẫu thuật thẩm mỹ." Anh đưa tay, dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô bé, "Em như bây giờ đã rất tốt rồi."
Đúng là một cặp si nam oán nữ.
Tiếc là, với tư cách là bạn thân của mẹ cô oán nữ kia, tôi buộc phải thông báo cho mẹ cô ấy.
Kỷ Huân xách theo một cây gậy bóng chày lao đến, lập tức ầm ĩ cả lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!