Chương 27: (Vô Đề)

Tôi có chút lo lắng, đưa tay chọc vào khuôn mặt lạnh như băng của cậu: "Giận rồi à?"

Mạc Hòe nhìn chằm chằm tôi: "Ừm."

Tôi nhíu mày: "Đừng có hẹp hòi như vậy."

Mạc Hòe hạ giọng: "Vậy dì dỗ tôi đi."

Tôi sửng sốt: "Dỗ thế nào?"

Mạc Hòe nắm lấy vai tôi, từ từ ấn tôi xuống ghế sofa, cơ thể cậu và tôi càng lúc càng sát lại gần nhau, cho đến khi cả người đè lên trên. Lồng ngực tôi cứng lại, nằm dưới thân cậu không dám cử động, tay chân lập tức trở nên cứng đờ.

Lần đầu tiên trong đời, tôi lại nảy sinh sự e dè với Mạc Hòe.

Cậu vốn nên là người thân thiết và quen thuộc nhất với tôi, chúng ta đã từng chung chăn chung gối không biết bao nhiêu đêm, quan hệ tốt đến mức không phải ruột thịt mà còn hơn cả ruột thịt.

Nhưng giờ đây, tôi đang sợ cậu.

Mạc Hòe dường như đã nhận ra sự căng thẳng của tôi, ôm tôi vào lòng, khẽ thì thầm: "Dì ơi, để tôi ôm một chút là được rồi."

Tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm mắng mình thần kinh quá nhạy cảm.

Nghĩ đến việc mình lại nhiều lần suy đoán lung tung về Mạc Hòe, tôi cảm thấy vô cùng chột dạ.

Là một người từng trải, rất nhiều suy nghĩ của tôi đều sẽ nghiêng về góc nhìn của người lớn, còn cậu chỉ là một đứa trẻ thiếu tình thương, những hành vi có vẻ vượt quá giới hạn, có lẽ chỉ là đang làm nũng với người lớn mà thôi.

Nhưng cậu cũng ôm lâu quá rồi.

Tôi đẩy cậu một cái: "Gần được rồi đó."

Mạc Hòe ôm chặt hơn một chút: "Vẫn chưa đủ."

Lòng mệt mỏi quá.

Ngày diễn ra vũ hội, Mạc Hòe không hề có ý định ra cửa, ngồi ở bàn ăn thong thả ung dung ăn bánh mì phết bơ đậu phộng.

Tôi không nhịn được hỏi: "Cậu không đi vũ hội à?"

Mạc Hòe vẻ mặt bình thản: "Không có bạn nhảy, không đi được."

Chết tiệt.

Không liên quan đến tôi, không liên quan đến tôi.

Không cần áy náy, không cần áy náy.

Dù trong lòng tôi không ngừng trốn tránh trách nhiệm, hai chân vẫn không tự chủ được mà bước vào phòng thay đồ, thay bộ váy dạ hội bằng nhung đỏ quý giá đã lâu, tỉ mỉ sửa soạn từng sợi tóc, trang điểm lộng lẫy như sắp đi dự thảm đỏ tuần lễ thời trang, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Mạc Hòe, tôi ưu nhã đưa tay về phía cậu: "Đỡ ai gia đi vũ hội."

Vẻ mặt cậu hơi ngẩn ra, rồi nắm lấy tay tôi, từ từ nhếch khóe miệng: "Tuân lệnh."

Tôi chỉ là, muốn chứng minh cho đám bạn học của Mạc Hòe thấy.

Mạc Hòe không hề lập dị, cũng không tự kỷ, cậu ta thừa sức mời được bạn nhảy.

Hơn nữa, bạn nhảy của cậu còn là một siêu cấp đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

Khụ, điểm này còn phải xem xét, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để trang điểm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!