Chương 29: Ngoại Truyện: Gọi chú là anh!

Nếu nói người làm cho Xử Nữ ân hận nhất, đó chính là Xà Phu!

Đúng vậy!

Mùa hè năm đó, anh còn nhớ rất rõ, Xà Phu của anh, đã khóc rất rất nhiều!

Xà Phu, xin lỗi em!

Nhưng ái tình là một thứ kì lạ, sẽ đến một ngày đang êm đềm nóng ấm bạn sẽ chợt thấy thật nhạt nhòa im ắng, cảm thấy nhạt nhẽo và không còn yêu nữa, cảm thấy muốn bỏ đi mọi thứ...

Xin lỗi em!

Anh biết mình đã làm em khóc, anh biết mình đã nói những lời cay nghiệt đáng buồn nhưng anh có thể nhẫn tâm tiếp tục cho em hy vọng vào một tình yêu đã tắt như thế này sao?

Anh không nỡ!

Em biết không? Tình yêu à một món quà của thượng đế dành cho con người để làm cho con người hạnh phúc, nhưng đôi khi, nó cũng là nỗi đau trí mạng khi yêu nhau bên nhau và quên nhau!

Phải, anh đã quên, hay chính xác hơn, tình yêu trong anh đã chết. Như việc em ăn một cốc kem ngon, sau khi ăn xong, cái còn trong em là sự thưởng ngoạn và tâm đắc. Ngoài ra, không còn gì nữa!

Sau khi chia tay, anh đã đi!

Anh biết, mình còn nhớ em nhiều lắm. Nhưng anh cũng biết mình không còn yêu em nhiều nữa. Hay đúng hơn, giữa chúng ta, căn bản không có cái gọi là tình yêu!

Chỉ là sự yêu thích của tuổi học trò, chỉ là sự chiếm hữu của trẻ con nhóc tì, chỉ là sự mê muội thoáng qua!

Tất cả, chỉ là như thế!

Hết rồi Xà Phu à! Cảm tình của chúng ta và sự ngọt ngào tuổi học trò đó...

Tất cả, đã kết thúc!

Mùa hè năm đó, không như mọi người, Xử Nữ không học đại học. Anh đi rong ruổi khắp nơi, hay chính xác hơn, anh học, học từ đời!

Xử Nữ thích nấu ăn, nghe con gái quá ha? Nhưng anh quả thật yêu quý nó!

Món ăn miền bắc miền nam rồi miền trung chốn tây... những món ăn làm nên xúc cảm...

Xử Nữ học nghề, của một đầu bếp già. Ông ta vào thời điểm thu nhận anh cũng đã non chừng bảy mươi tuổi nhưng khả năng nấu ăn là tuyệt đối vô biên!

Và...

Ông ta có một người cháu gái!

Bảo Bình!

Vào thời điểm Xử Nữ đến, Bảo Bình mới sáu tuổi, là cô nhóc chạy nhảy quanh ông vòi kẹo. Rất yêu trẻ con, Xử Nữ vô cùng cưng chiều cô nhóc ấy, ngay lập tức hóa thân thành ông bố trẻ mà 'nhẫn tâm' đem keo dán con gái nhỏ nhà người khác bên mình cả ngày dài!

Vâng! Thật là vô lương tâm O_O

Mười hai năm sau!

"Chú! Bảo Bình muốn kẹo kẹo!"

- Bảo Bình nhảy chồm lại phía người đàn ông đang cặm cụi làm việc.

"Bình! Thứ nhất: cháu đã lớn rồi, đến tuổi thiếu nữ, nên ăn uống hợp lý cho vừa đẹp người lại tốt cho sức khỏe

Thứ hai: kẹo kẹo? Món này vốn dĩ không tồn tại và chú thật không ủng hộ việc cháu cứ hơi chút là Bình nhi rồi cái gì mà Bình Bình, a, nga các kiểu! Cháu...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!