Váy trắng, trời xanh và hoa đỏ.
Cốc trong, rượu sánh và nhạc vang.
Anh ơi, đây là hôn lễ của chúng ta!
Em rạng rỡ và cười tươi rói, tin tưởng mình là cô gái hạnh phúc nhất trần đời!
Bước ra khỏi phòng trang điểm, em tin mọi người sẽ ngẩn ngơ! Không dám nói rằng em quá đẹp hay xinh tươi, nhưng tài hóa trang của anh là cái làm em nên sắc.
Nhạc lên, đèn sáng, pháo rền!
Em để anh đeo vào ngón áp út mình chiếc nhẫn vàng xinh đẹp!
Vàng thật không sợ lửa!
Chúng ta sẽ mãi như vàng vậy, bất chấp lửa cháy và nan truân, sẽ luôn bên nhau đến cuối đời.
Đúng không anh!
Em cùng anh, sống ở một căn hộ nhỏ ở khu chung cư cao cấp. Nơi này sẽ là mái ấm của chúng ta. Anh là một thợ hóa trang chuyên nghiệp, em là một luật sư bình thường. Chúng ta, rồi sẽ một cuộc hôn nhân như bao người khác, sẽ yêu sẽ gắn bó và cùng có cho nhau những thiên thần bé nhỏ đáng yêu!
Đúng, em tin như thế, hoặc ít nhất, đã từng tin!
Từng! Phải, chỉ là đã từng!
Vì anh đã làm em, từ hy vọng thành thất vọng!
Anh vô tâm và hờ hững. Anh chỉ quan tâm đến công việc và công việc!
Anh, em thấy mệt mỏi!
Mệt mỏi khi phải đợi cơm anh mà chỉ nhận được câu anh đang bận, mệt mỏi vì phải cố gắng đi nhanh về sớm chỉ mong gặp anh, mong hai ta có nhau, nhưng anh, hình như thích yên tĩnh hơn!
Mệt mỏi!
Em mệt mỏi khi phải đợi anh, trong anh, ngóng anh rồi cái nhận lại thì thật hờ hững đáng buồn...
Anh, em mệt lắm!
Mệt mỏi khi chỉ mình em là người chủ động. Anh có biết không em cũng có lòng tự trọng và cái tôi căn bản?
Những việc làm như thể van xin tình yêu này làm em muốn buông xuôi!
"Anh bận!"
"Để anh yên đi!"
"Em không thể giữ yên lặng được à?"
"Em phiền quá!"
Vậy, anh ơi, nếu đã thế, chúng ta... kết thúc đi!
Ngày đó, em buông tay anh, đóng dấu chấm cho câu chuyện của chúng mình!
Tình yêu tuổi học trò rồi đến hôn nhân lãng mạn, thật ra chỉ cách sự nhu ngốc một chút!
Phải, anh ơi, em thấy mình thật ngu ngốc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!