"Kim Ngưu, hôm nay chúng ta có khách!"
Thiên Yết ghé vào bếp nói, mê mẩn nhìn cô gái nhỏ bận rộn trong bếp.
Cứ như vậy đi!
Bình an, nhẹ nhàng và giản dị như vậy.
Sẽ mãi và luôn như thế! Anh đi làm về, sẽ có người chào đón, sẽ có những lời lẽ quan tâm, sẽ có những cái hôn chào hạnh phúc.
Rồi sau đó là bữa cơm nóng canh ngọt, họ sẽ cùng ăn và nói chuyện, chia sẻ và ủi an nhau qua mọi giông tố...
Nhẹ thế thôi, ấm áp thế thôi, cười như thế thôi!
Như thế là đủ, không, đã là quá nhiều và đẹp, đến nỗi không cần thêm gì nữa!
"Ai vậy anh?"
- Kim Ngưu xoay lại hỏi
Thiên Yết cười, đi lại, giúp cô vừa nói:
"Bạn thân của anh, anh cũng cần có bạn chứ!"
"Anh ấy là ai?"
"Nhân Mã, một thằng tào lao!"
"Haha, xem ra tình cảm hai người rất tốt!"
"Dĩ nhiên!"
-anh cười-"thi thoảng nghe nó thi sủa với tụi chó cũng vui lắm!"
".... em không nghĩ anh cũng hài hước như vậy!"
"Haha!"
Anh cười, hào sảng và thoải mái.
Xem ra người tên Nhân Mã này, rất thân với anh.
"Rrrrr"
"Ồ, chó xổng chuồng rồi!"
Thiên Yết cầm điện thoại, bấm nút nghe!
"Alô!"
- đầu dây bên kia, Nhân Mã đánh tiếng-" mày hả Thiên Yết kiêu?"
"Bố mày đây! Sủa đi!"
"Mịa nó thằng chó! Bố mày không phải chó!"
"... tao quên, có lẽ tao đang sỉ nhục loài chó!"
"Mẹ nó, câm ngay cho tao!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!