Chương 14: Anh cũng vô sỉ

Đêm, từng ngọn đèn đường hắt thứ ánh sáng vàng lấp lánh xuống đường.

Thiên Yết lái xe, nhanh và nhạy trên đoạn đường dài.

Phía sau xe là Kim Ngưu đang nhàn nhã ngồi.

Luôn luôn, là một hình ảnh, chàng trai lái xe và cô gái anh ta yêu ngồi bên ghế phụ lái.

Đẹp, nhưng không tốt chút nào!

Đã từng có người nói, nếu yêu một cô gái, hãy cho cô ta ngồi ghế phía sau xe vì đó là chỗ ngồi an toàn, ít nhất là so với ghế phụ lái.

Thiên Yết, anh là người không giỏi bày tỏ cảm xúc, chỉ biết dùng hành động mà thể hiện.

"Thiên Yết.... anh bị sao vậy?"

"Ý em là sao?"

"Anh... rất lạ!" Không nói chuyện, không bông đùa...

Im lặng như vậy, thật sự rất lạ!

"Hừ.... em còn quan tâm đến anh sao?"

"Tất nhiên.... á!"

Kim Ngưu hoảng hốt, Thiên Yết mau lẹ tăng tốc, chạy bạt mạng trên đường, tốc độ có lẽ là trên cả trăm cây.

Cái gì vậy?

"Aaaaa.... Thiên Yết nhanh quá, anh ngừng lại mau cho em!"

Huhuhu, đây là xe mui trần đó! Gió sắp xé rách mặt cô luôn rồi nè...

Huhu, Thiên Yết, anh không thương người ta gì hết!

Cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, tâm chàng bò cạp nào đó lúc này bừng bừng lửa giận.

Đáng chết! Cô còn dám nói?

"Krít"

"Thiên Yết anh bị điên à? Sao lại thắng xe gắp vậy?"

"Em im ngay!"

Thiên Yết quát, xuống xe rồi thuần thục bế con nhóc của mình vào nhà, à không, là xách trên vai thì đúng hơn!

"Bỏ em xuống, Thiên Yết, em cần về nhà!"

"Hừ, đến lúc này em còn dám trốn!"

Huhu, chuyện gì đây? Thiên Yết ôn nhu của cô, sao hôm nay lại đáng sợ như thế?

"Phịch!"

"Á..."

Quăng ai đó xuống giường êm, Thiên Yết rất là vô lương tâm nằm đè lên, mặt đối mặt với con trâu bé nhỏ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!