Chương 9: (Vô Đề)

Từ nhà bếp vang lên tiếng nước chảy, Thi Hướng Minh thu ánh mắt về.

Trên bậu cửa sổ đặt một chiếc lọ hoa vỡ nửa miệng, cắm vài bông hoa dại. Trên cánh hoa dường như còn đọng giọt nước, chực rơi mà không rơi.

Trên bàn học có một lọ mực đã dùng quá nửa. Thứ này ở thành phố còn không phải học sinh nào cũng có, vậy mà trong căn phòng nhỏ của Vương Niệm lại có. Chỉ cần nhìn cũng biết vợ chồng Vương Hoà Bình đã bỏ vào đó bao nhiêu công sức.

Bài trí trong phòng đơn sơ, nhưng ở đâu cũng toát lên tình thương yêu mà người nhà dành cho cô.

Chẳng mấy chốc, Vương Niệm bưng chậu nước ấm đi vào.

"Anh lau mồ hôi trước đi, để em hâm cơm lại."

Vương Niệm còn chưa quay lại thì Thi Hướng Minh vẫn ngồi yên, chẳng động vào bữa ăn, thành ra đồ ăn đã nguội mất.

"Để anh nhóm lửa cho." Anh vội vàng hoàn hồn, đặt hộp cơm lên bếp than: "Em mệt nửa ngày rồi, ngồi nghỉ chút đi."

"Vậy thì em cùng đi."

Lần đầu gặp, Vương Niệm ấn tượng anh là người đàn ông cao ráo, tuấn tú. Lần gặp lại này, cô nhận ra Thi Hướng Minh không hề có cái kiểu "đàn ông đại nam t. ử chủ nghĩa", cũng chẳng phải loại đợi người khác hầu hạ. Có điều… không loại trừ khả năng giờ anh đang trong giai đoạn muốn thể hiện.

Về sau, ở chung lâu, cô mới biết anh vốn tỉ mỉ, khéo léo, đối xử với người trong nhà và người ngoài phân biệt rất rõ ràng. Chỉ cần nhìn vài động tác nhỏ đã đoán được ranh giới ở đâu.

Đồ ăn được hâm nóng xong, Thi Hướng Minh mở nắp hộp cơm, đưa đũa cho Vương Niệm trước, rồi mới tự mình động đũa.

"Anh thấy trong thành các nữ đồng chí toàn mặc váy liền áo." Vừa ăn được hai miếng, anh bỗng nhớ ra mục đích chính của chuyến đi này, liền đứng dậy, lấy từ góc phòng chiếc túi công văn.

Quà cho trưởng bối thì để trong túi lưới, còn riêng quà cho Vương Niệm thì anh gói riêng để trong túi này.

Gói giấy vuông vức, nhưng qua khe hở vẫn lộ ra chút vải màu lam nhạt.

Đưa gói giấy cho Vương Niệm, anh lại lấy thêm ra một đôi giày da màu đen. Khoá giày ánh kim lấp lánh, vừa nhìn đã biết không phải loại rẻ tiền.

"Không biết giày có hợp chân không, nếu không hợp thì lần sau anh lại mua đôi khác cho em."

Ngay giây phút nhìn thấy đôi giày, anh liền nhớ tới đôi giày giải phóng mà Vương Niệm đang đi

- mép giày đã mòn đến hoa văn xám xịt.

Để mua được đôi giày và bộ váy, anh phải đặc biệt nhờ lãnh đạo xưởng máy kéo đổi phiếu giày da, chạy đi chạy lại mấy ngày mới lo được.

Vương Niệm thoải mái nhận lấy, lập tức tháo giày vải, thử ngay giày da vào chân.

Thi Hướng Minh liền ngồi xổm xuống, dùng ngón tay cái ấn thử mũi giày:

"Không chật, đi như vậy sẽ thoải mái hơn. Hôm đó anh thấy ngón chân cái trong đôi giày nhựa của em bị ép hơi biến dạng, nên cố ý chọn loại mũi rộng này."

Vương Niệm: "……"

Một lần nữa, cô bị sự tinh tế của anh làm cho chấn động. Anh còn thử ấn trái phải, nhéo nhéo đôi giày, đến khi vừa ý mới đứng dậy.

"Chiều nay ăn xong, anh sẽ sửa lại cái xe đẩy tay cho em. Đẩy lên sẽ đỡ vất vả hơn nhiều…"

Từ đó, hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Không bàn gì sâu xa, chỉ xoay quanh mấy chuyện đời thường.

Thi Hướng Minh không cố ý nhắc nhiều về công việc, chỉ thi thoảng nói tới.

Anh kể: hồi còn học đại học, mới đi được nửa chặng thì theo sắp xếp của nhà nước trở thành nhóm sinh viên đầu tiên được đưa ra nước ngoài đào tạo chuyên ngành cơ khí công trình. Sau lại vì trong nước tạm ngừng đào tạo nên phải về nước giữa chừng.

Về nước, anh lập tức vào Viện Công trình, trở thành nghiên cứu viên. Những năm tháng gió bụi đó, anh dành phần lớn thời gian cho học tập và nghiên cứu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!