Chương 6: (Vô Đề)

"Đừng đứng hết ở đây nữa, về nhà rồi nói chuyện tiếp…"

Mọi người cứ đứng giữa đường, mà đây lại là lối đi chung của công nhân trong xưởng, trong số đó có không ít gương mặt quen.

Nếu còn đứng chặn ở đây, kiểu gì cũng sẽ có đồng nghiệp tò mò chạy lại hỏi han.

Hoàng Thu Hồng và Ngô Anh vừa thì thầm xong, thấy cả nhóm cùng nhau quay về thì trên mặt Hoàng Thu Hồng nụ cười cũng không kìm được.

Nhưng trái lại, Ngô Anh rõ ràng không vui vẻ đến thế.

Ngay sau khi nhìn thấy Thi Hướng Minh, chút không hài lòng trong mắt bà liền tan biến khi nghe tiếng gọi thân thiết: "Chào thím!"

"Mẹ ơi, trưa nay cơm có thể để chị Vương Niệm nấu không?"

Đứa trẻ chẳng hiểu người lớn đang nhìn nhau ra hiệu thế nào, vừa chạy vào phòng liền tung tăng đặt túi đồ ăn lên bàn trà.

"Cái đứa này, bình thường mẹ dạy con thế nào? Làm gì có chuyện khách lại phải xuống bếp nấu cơm. Với lại, con phải gọi là dì Vương, sao lại gọi là chị."

Hoàng Thu Hồng vừa nói vừa liếc Trương Mỹ Lệ một cái, cho là con bé không hiểu chuyện nên quấy rầy.

"Không phải đâu!"

- Trương Mỹ Lệ cãi, kéo tay áo Vương Niệm lắc lắc - "Dì Vương, dì nói xem cháu có nói dối không."

"Mỹ Lệ không nói dối, đều tại dì…"

Từ lúc xuyên đến đây đã mấy năm, Vương Niệm chưa từng được ăn một bữa gan heo tươi. Không ngờ vừa rồi ở chợ thịt, người bán bảo Hoàng Thu Hồng đã dặn giữ lại cho một khối gan.

Trong đầu cô lập tức nghĩ ra bao món gan heo, trên đường về còn miêu tả cho Trương Mỹ Lệ nghe vài món.

Không ngờ con bé nhớ kỹ, còn kể lại khiến người lớn đang trò chuyện cũng phải để ý đến cái giỏ rau.

"Nếu chính Vương Niệm cũng muốn, vậy tối nay để con bé xuống bếp đi."

- Ngô Anh lên tiếng, ánh mắt lướt qua mặt Thi Hướng Minh, rồi cười nói thêm - "Cũng tiện để mọi người nếm thử tay nghề của nó."

Bác cô đã đồng ý, Vương Niệm tất nhiên phải nghe theo.

"Mỹ Lệ, dẫn dì vào bếp, tối nay để dì nấu món gan heo xào cho cháu ăn."

Từ lúc bước vào nhà, Thi Hướng Minh vẫn giữ tư thế đứng ngay ngắn nói chuyện với Ngô Anh, mãi đến khi Giả Lượng vỗ vai mời ngồi xuống mới dám ngồi.

Vừa mới ngồi chưa nóng chỗ, nghe Vương Niệm nói vậy, không hiểu sao anh liền thấy mình nên đi giúp một tay.

"Để… để tôi phụ một chút."

Vừa nhổm khỏi ghế thì tay bên cạnh đã ấn anh ngồi xuống, tiếng cười của Trương Lượng vang lên: "Đừng đi làm vướng thêm, cứ ở đây trò chuyện với kế toán Ngô vài câu."

Ánh mắt Ngô Anh nhìn Thi Hướng Minh tỏ rõ sự hài lòng, chắc chắn lát nữa còn nhiều điều muốn hỏi kỹ.

"Chị đi giúp đồng chí Tiểu Vương. Cậu mới từ tỉnh về, nên ngồi nghỉ ngơi uống chén trà đã."

- Hoàng Thu Hồng cười nói tiếp lời.

Nhà bếp ở đối diện hành lang, là bếp dùng chung của ba hộ gia đình.

Ba cái bếp củi, gian giữa thuộc nhà Hoàng Thu Hồng, trước bếp đều có cửa sổ lớn để lấy sáng.

Ba hộ đều là người gọn gàng, bếp và sàn nhà lúc nào cũng được quét dọn sạch sẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!