Chương 50: (Vô Đề)

Đêm giao thừa, Cố Quân xuống bếp làm nửa cân thịt kho tàu và cá kho. Chỗ thịt cá còn lại, anh cũng đem làm thịt khô và cá khô hết, làm khéo thế này thì có thể để dành được tận hai tháng.

Nghĩ lại thì cả năm mới có một bữa ra trò, Lâm Thư dĩ nhiên chẳng cần phải kiêng khem gì nữa. Từ lúc ở cữ cho đến khi ra ngoài, bữa nào cô cũng ăn uống thanh đạm, giờ nhìn mâm cơm đậm đà mà muốn rớt nước mắt.

Ăn tối xong, Lâm Thư về phòng nằm nghỉ một lát rồi bị Cố Quân đ.á.n. h thức lúc nào không hay. "Sắp đốt pháo rồi".

Lâm Thư lồm cồm bò dậy, ngáp dài một cái rồi hỏi: "Sao anh biết?"

Cố Quân giải thích: "Đội trưởng mới cho người gõ kẻng xong. Năm nào cũng thế, cứ còn mười lăm phút là gõ để nhắc mọi người chuẩn bị, đến khi còn năm phút lại gõ thêm lần nữa cho ai không có đồng hồ tự canh giờ."

Đa số dân ở đây chẳng mấy ai có đồng hồ, đêm hôm lại khó xem giờ giấc, trong khi nhà đội trưởng có cái đồng hồ treo tường nên năm nào ông cũng đứng ra nhắc nhở như vậy.

Lâm Thư vội vàng quấn thêm tã lót cho con, vì lát nữa pháo nổ chắc chắn đứa bé sẽ giật mình tỉnh giấc.

Cô uống chút nước ấm rồi ngồi chờ, một lúc sau thì nghe tiếng kẻng vang lên thật.

Canh đúng 12 giờ đêm, Cố Quân thắp nén nhang rồi ra sân châm pháo. Tiếng pháo nổ râm ran khắp nơi gần như cùng lúc.

Dù Lâm Thư đã nhanh tay bịt tai con gái nhưng con bé vẫn bị giật mình, khóc thét lên.

Cố Quân từ ngoài sân chạy vào, đưa đôi bàn tay to lớn áp lên tai Lâm Thư.

Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn anh. Lần này Cố Quân không né tránh như mọi khi mà nhìn thẳng vào mắt cô.

Khi tiếng pháo thưa dần, Cố Quân mới buông tay ra. Lâm Thư mải dỗ con nên cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm.

Khó khăn lắm con bé mới dịu đi nhưng cô thì tỉnh hẳn.

Hai người thay phiên nhau bế mãi mà con bé vẫn cứ tỉnh sáo. Có lẽ vì bị dọa sợ nên hễ cứ đặt xuống là con lại khóc, chỉ khi được bế trên tay mới chịu nằm yên, đôi mắt to tròn cứ nhìn chằm chằm vào bóng người.

Mãi đến hơn 2 giờ sáng con mới chịu ngủ.

Lúc Cố Quân đặt con xuống, anh nín thở không dám cử động mạnh vì sợ làm con thức giấc.

Chẳng riêng gì anh, Lâm Thư đứng cạnh cũng không dám thở mạnh một cái. Đến khi con đã nằm yên trên giường, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Con vừa ngủ nên Lâm Thư chưa dám leo lên giường ngay, cô ngồi tạm bên mép giường của Cố Quân. Anh cũng ngồi xuống cạnh cô để nghỉ ngơi.

Vừa quay đầu lại, Lâm Thư đã thấy Cố Quân đang nhìn mình đăm đăm.

Dưới ánh nến lờ mờ, những đường nét cứng cỏi trên khuôn mặt Cố Quân bỗng trở nên mềm mại và tình cảm lạ thường.

Lâm Thư thầm nghĩ, cái đèn dầu thời này đúng là khéo nịnh mắt người ta, nhìn ai cũng thấy như chứa chan tình ý.

Cô thấy hơi ngượng, đứng dậy nói khẽ: "Anh ngủ sớm đi, em cũng về giường đây."

Đang định bước đi thì cổ tay cô bị giữ c.h.ặ. t lại.

Tim Lâm Thư bất giác đập nhanh hơn, cô không dám nhìn anh, hỏi trống không: "Gì thế?"

Cố Quân thở hắt ra một hơi, hạ thấp giọng hỏi: "Khi nào... mình mới ghép giường lại với nhau?"

Mặt Lâm Thư hơi đỏ lên. Ngủ chung thì cũng chẳng sao, nhưng hai người đều là người trưởng thành, lại có con với nhau rồi, ở chung giường thế nào cũng có chuyện "lửa gần rơm".

Nói thật là cô chẳng tin nổi bản thân mình có thể cưỡng lại một người đàn ông vừa đẹp trai, dáng chuẩn lại còn tâm lý như anh hay không.

Bây giờ hai người vẫn đang trong giai đoạn mập mờ, cô không muốn cứ thế mà xảy ra quan hệ rồi gắn bó cả đời một cách m.ô.n. g lung.

Cố Quân phải nói rõ lòng mình đã, rồi mới tính đến chuyện yêu đương trong hôn nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!