Đêm ấy Cố Quân dọn về phòng ngủ, anh mang theo bộ chăn đệm riêng của mình, vẫn kê giường sát tường như cũ. Giữa hai chiếc giường vẫn chừa ra một lối đi nhỏ rộng khoảng 50-60 cm.
Nửa đêm con dậy đòi b.ú, Cố Quân đang định tránh ra ngoài thì Lâm Thư gọi với lại: "Anh giúp em kéo bức màn lại với."
Cố Quân khựng lại một chút, rồi trong bóng tối mịt mù, anh lần theo cảm giác để kéo bức màn che lại. Lâm Thư đang lúc nửa tỉnh nửa mê, thầm nghĩ trong bụng: tối thui thế này có thấy gì đâu, thực ra cũng chẳng cần kéo màn làm gì.
Nhưng nếu không có cái gì che chắn, hình như cô lại thấy cứ ngại ngại, không tự nhiên.
Lúc đang cho con b.ú, Lâm Thư nghe thấy tiếng động liền bảo: "Con đi ngoài rồi anh ạ."
Nghe vậy, Cố Quân thành thục dậy châm đèn dầu. Anh lấy cái chậu men dưới gầm giường ra, rót ít nước nóng từ phích rồi pha thêm nước lạnh trong ấm trà cho vừa ấm. Lâm Thư kéo màn ra, mắt nhắm mắt mở đặt con nằm sát mép giường rồi lăn ra ngủ tiếp ngay lập tức.
Cố Quân giúp cô kéo chăn che kín người, sau đó mới bắt đầu vệ sinh và thay tã cho con. Xong xuôi, anh bế vỗ về một lát là bé con ngủ khì.
Anh nhẹ tay nhẹ chân đặt bé nằm lại cạnh mẹ, đắp chiếc chăn bông nhỏ cho con. Nhìn dáng vẻ say ngủ của con gái, ánh mắt Cố Quân bỗng mềm lại, khóe môi khẽ nở nụ cười.
Ngắm con một hồi lâu, anh mới cầm tã bẩn ra ngoài giặt.
--
Từ lúc Cố Quân về phòng, Lâm Thư mới thực sự có được giấc ngủ ngon. Tuy vẫn phải dậy đêm nhưng không phải lo toan đủ thứ nên ngủ sâu hơn hẳn.
Sáng ra, Lâm Thư kéo màn nhìn ra cửa sổ. Trời âm u, mưa phùn rả rích, nhìn thôi cũng thấy lạnh tê tái. Gió buốt luồn qua khe cửa khiến cô rùng mình, vội vàng buông mành cỏ xuống. Thảo nào đêm qua thấy lạnh thế, hóa ra là trời chuyển mùa.
Cô thầm lo không biết Cố Quân đi làm gì, mong là anh không bị ướt mưa.
Trời không có nắng nên chẳng biết mấy giờ, Lâm Thư cứ căn cứ vào lúc con đói để đoán chừng thời gian. Sau khi cho con b. ú hai lần, cô biết đã đến giờ nấu cơm. Đắp lại chăn cho con, cô đội mũ, quấn thêm áo ấm ra ngoài. Vừa bước ra khỏi phòng, cái lạnh đã làm cô run bần bật.
Lâm Thư rụt cổ, chạy vội sang phòng đối diện múc gạo, tiện tay lấy thêm hai củ khoai lang.
Cố Quân đã dồn tiền mua sữa mạch nha và bông nên gạo trắng trong nhà chẳng còn bao nhiêu, từ giờ đến kỳ phát lương chắc phải thắt lưng buộc bụng một thời gian.
Cô tránh chạm nước lạnh nên đun nước ấm để vo gạo, rửa rau.
Cơm vừa lên bếp thì cổng được đẩy ra. Cô nhìn ra thấy Cố Quân đội nón lá, mặc áo tơi đi vào. Người anh đầy bùn đất, trông lấm lem hết mức.
Trên tay anh xách một bó thứ gì đó trông trắng trắng như măng tây.
Cô trợn tròn mắt kinh ngạc: "Anh ngã xuống sông đấy à?"
Cố Quân đáp: "Cuối năm rồi nên phải nạo vét bùn dưới mương. Đi làm việc này được tính đủ công điểm." Tất nhiên, làm việc này cực nhọc nên không ai dám làm qua loa.
Lâm Thư nhíu mày lẩm bẩm: "Bệnh vừa mới khỏi được mấy ngày đã lại đi hành xác rồi."
Cố Quân chỉ cười, không cãi lại.
Lâm Thư bực mình bảo: "Trong nồi còn nước ấm đấy, anh vào tắm rửa ngay đi. Mà anh cầm cái gì trên tay thế?"
Cố Quân đi vào dưới hiên, đặt đồ xuống rồi mới cởi nón và áo tơi.
Anh vừa làm vừa đáp: "Củ niễng đấy, mọc ở chỗ đầm lầy phía kia. Anh hỏi người ta rồi, món này em ăn được nên anh hái một ít về."
Lâm Thư tò mò lại gần xem, củ trắng trẻo mơn mởn trông giống măng thật, cô chưa được ăn bao giờ.
Cố Quân đã xách nước từ bếp ra, bảo cô: "Anh hẹn Đại Mãn với Tề Kiệt rồi, tầm 3-4 giờ chiều sẽ vào rừng xem có săn được con gà hay thỏ rừng nào không, về xào với củ niễng ăn cho ngon."
Lâm Thư quay sang hỏi: "Trời mưa thế này mà cũng bắt được hả anh?"
Cố Quân giải thích: "Ngày mưa bọn chúng thường nằm im một chỗ không chạy loạn, cứ tìm đúng hang mà đào là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!