Chương 47: (Vô Đề)

Cố Quân bị sốt rồi.

Lâm Thư nhíu mày hỏi: "Sao tự nhiên lại sốt thế, tối qua anh không đắp chăn à?"

Cố Quân im lặng.

Nửa đêm qua lúc con tỉnh giấc, anh chẳng kịp khoác thêm áo, cứ thế mặc mỗi chiếc áo thun ngắn tay đứng ngoài phòng khách gần hai mươi phút. Nhà chính lại không có cửa ngăn, gió lạnh cứ thế lùa vào.

Ban đêm sương xuống buốt giá, anh dù khỏe đến mấy cũng chẳng phải người sắt, có lẽ đã đổ bệnh chính từ lúc đó.

Lâm Thư bảo: "Chịu thôi, con còn nhỏ quá, dễ lây hơi bệnh lắm. Đêm nay anh dọn giường về lại phòng cũ đi, mấy ngày tới để em tự trông con, anh cũng tranh thủ mà nghỉ ngơi."

Cố Quân lặng thinh suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Để anh nhờ người qua đỡ đần em vài hôm."

"Thôi, dù sao em cũng sắp hết ở cữ rồi," Lâm Thư gạt đi, "chỉ cần không chạm nước lạnh là được, đừng bày vẽ tìm người làm gì cho nợ thêm nhân tình, khó trả lắm."

"Với cả hôm nay anh nghỉ làm đi, ra ngay trạm y tế bảo nhân viên ở đó kê cho ít t.h.u.ố. c hạ sốt hoặc tiêm một mũi, bệnh là không có kéo dài được đâu."

Nếu là trước đây, chắc chắn Cố Quân sẽ chọn đi làm. Anh luôn nghĩ cứ vận động cho ra mồ hôi là khỏi, chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đi trạm y tế.

Nhưng giờ trong nhà còn có con nhỏ và người vợ đang yếu, anh không thể để mình thành nguồn lây bệnh cho hai mẹ con.

Cố Quân gật đầu: "Được, anh đi ngay đây."

"Uống ít nước ấm rồi hãy đi." Lâm Thư nói xong liền quay vào phòng rót cho anh nửa cốc nước: "Uống xong thì đi nhanh lên."

Nhớ tới chuyện anh đã giao hết vốn liếng cho mình, cô hỏi thêm: "Anh còn tiền trong người không?"

Cố Quân nhấp ngụm nước ấm: "Đủ khám bệnh."

Lâm Thư cầm lấy chăn của anh, dặn dò: "Anh ghé qua báo với đội trưởng một tiếng rồi hãy đi khám. Mà đừng đi xe đạp nhé, hóng thêm gió lạnh vào lại mệt thêm, dù sao trạm cũng không xa lắm. Khám xong thì về ngay, nghe chưa?"

"Còn nữa, cái chăn bông của anh để chiều Đại Mãn đi làm về cậu ấy lấy cho, anh đừng có đi đâu đấy."

Nghe cô dặn dò tỉ mỉ, Cố Quân thấy người thì nóng bừng vì sốt nhưng lòng lại ấm áp lạ thường.

Anh khẽ nhếch môi cười, gật đầu: "Anh biết rồi."

Lâm Thư tiễn anh ra tận cửa rồi mới quay vào. Nhìn đứa nhỏ đang ngủ say, cô liếc sang phía giường của anh, thầm nghĩ nếu tối qua ép anh mặc áo khoác đi ngủ thì chắc đã chẳng đến mức cảm lạnh thế này.

Cô tính toán một lát rồi bắt tay vào dọn giường. Ván giường dài nên cô chia làm hai lượt, khệ nệ bê sang phòng bên cạnh.

Sau đó là hai cái khung giường, cũng không quá nặng nên loáng cái đã xong. Còn chăn bông thì phải đợi đến tối mới có.

Hiện giờ chỉ có hai chiếc vỏ chăn cũ, một cái của cô, một cái của Cố Quân. Chiếc của anh đã giặt đến bạc màu, vài chỗ còn sờn mỏng cả đi.

Mấy ngày nay anh toàn dùng vỏ chăn cũ, nhường hết đồ mới cho cô. Trên giường anh chỉ vỏn vẹn một chiếc chiếu với cái gối trúc. Nhìn mà thấy thương.

Lâm Thư thở dài, đem vỏ chăn của anh trải lên giường làm ga, rồi lấy một chiếc áo cũ của anh bọc quanh gối trúc để bớt hơi lạnh.

Tranh thủ lúc Cố Quân chưa về, cô còn đốt một chậu than trong phòng cho tản bớt khí lạnh và ấm phòng lên.

Khoảng một tiếng sau thì Cố Quân về đến sân.

Biết cô đang ở trong, anh nói vọng vào: "Em cứ ở trong phòng nhé, đừng ra ngoài."

Lâm Thư không ra, chỉ hỏi: "Y tá nói sao anh?"

Cố Quân đi vào nhà chính, đáp: "Uống t.h.u.ố. c là nhanh hạ sốt thôi, chắc mai là khỏi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!