Chương 46: (Vô Đề)

Ba ngày kể từ khi từ bệnh viện trở về, hai vợ chồng bắt đầu tắm cho con.

Ở viện, nước tắm của bé là nước đun sôi hoàn toàn bằng lò hơi, không pha nước lã mà để nguội tự nhiên đến nhiệt độ thích hợp rồi mới tắm.

Ngay cả Lâm Thư cũng dùng nước đun sôi để nguội để lau người. Làm vậy vừa để diệt khuẩn đơn giản, vừa giảm nguy cơ nhiễm trùng.

Để tắm cho con, Cố Quân đốt một chậu than trong phòng cũ của mình cho không khí ấm lên. Hai người mới thận trọng c** q**n áo cho bé, đặt vào chiếc chậu tráng men.

Một người đỡ, một người dội nước nhẹ nhàng lên người con. Cả hai đều căng thẳng tột độ, không dám lơ là một giây.

Bé con như cảm nhận được sự lo lắng của cha mẹ nên cũng nằm im thin thít, không dám ngọ nguậy.

Họ không dám tắm lâu, chỉ dội nước sơ qua rồi chưa đầy hai phút đã bế bé lên, lau khô và mặc quần áo thật nhanh.

Chỉ đến khi con đã ấm áp trong lớp vải, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn bộ dạng khép nép của nhau, hai người không nhịn được mà bật cười.

Cố Quân bế con lên, thủ thỉ: "Bồng Bồng ơi, mình về phòng thôi."

Đặt con vào phòng xong, anh lại tất tả đi đổ nước, tiện tay giặt luôn mấy bộ đồ của bé.

Lúc quay lại, anh thấy Lâm Thư đang nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Bồng Bồng, nụ cười dịu dàng vô cùng.

Cố Quân khép cửa, đứng lặng nhìn hai mẹ con. Ánh mắt anh dừng lại thật lâu trên gương mặt cô, rồi cũng bất giác mỉm cười theo cô.

Lâm Thư nhìn cô con gái nhỏ, hỏi anh: "Anh bảo sao con bé lại ngoan thế nhỉ, giống ai không biết?"

Cố Quân sực tỉnh, đáp: "Mẹ anh từng kể hồi nhỏ anh cũng không quấy khóc gì, chỉ khi nào đói hay ướt tã mới gào lên vài tiếng thôi."

Lâm Thư liếc anh một cái, cười trêu: "Anh đúng là không biết ngượng, tự dát vàng lên mặt mình cơ đấy, ý là bảo con giống anh chứ gì."

"Thế còn em thì sao?" Anh tò mò hỏi, muốn biết thêm về tuổi thơ của cô.

Lâm Thư chợt nhớ đến lời mẹ mình kể, bảo cô hồi nhỏ là "ma vương" chính hiệu, đi đâu cũng phải bế, không bế là khóc ròng rã một hai tiếng đồng hồ.

Cô hơi méo miệng nhưng vẫn trả lời bằng giọng thản nhiên, không chút chột dạ: "Thì em chắc chắn cũng là một em bé ngoan y như Tiểu Bồng Bồng vậy thôi."

Cô cúi xuống, chạm trán mình vào trán con, thủ thỉ: "Bồng Bồng của mẹ ngoan nhất đời."

Tuy ngoài mặt không nói nhưng trong lòng cô thầm cảm tạ trời đất vì con bé không giống mình hồi nhỏ, nếu không chắc cô phát điên mất.

--

Thấm thoát đã hơn nửa tháng trôi qua, Lâm Thư ở nhà ở cữ không bị ai làm phiền. Mỗi ngày, ngoài Cố Quân ra thì thời gian cô dành cho con là nhiều nhất.

Sau 21 ngày chung sống, nhìn cục bột nếp nhỏ xinh, mềm mại này mỗi khi mở mắt, trái tim cô như tan chảy.

Tình cảm dành cho con cứ thế lớn dần lên từng ngày.

Hơn hai mươi ngày, đường nét của bé đã rõ hơn, đôi mắt mở to, trông rất thanh tú.

Có lẽ vì chỉ số vàng da hơi cao nên da bé có chút ám vàng.

Để trị vàng da cho con, cứ khoảng 8-9 giờ sáng khi nắng xiên vào nhà, Lâm Thư lại đốt chậu than trong phòng, mở cửa sổ cho ánh nắng chiếu vào giường để Bồng Bồng tắm nắng.

Phơi khoảng nửa tiếng, cô lại đóng cửa quấn kỹ cho con. Sau khi dỗ bé ngủ xong, cô mới bọc kín người mình để đi vệ sinh.

Lúc quay về phòng, nhìn mái tóc bết dầu của mình, cô đầy vẻ chán ghét. May mà Cố Quân không ngủ cạnh, chứ không tối nào cũng phải ngửi mùi tóc bết của cô thì dù anh không chê, chính cô cũng thấy ngượng.

Hơn hai tuần này Cố Quân quản rất nghiêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!