Hôm trước, Xuân Phân cùng thím năm và người nhà đại đội trưởng đều đến thăm Lâm Thư cùng em bé, nhưng đều bị Cố Quân "đuổi" khéo về hết. Mọi người tuy không gặp được người nhưng đều để trứng gà lại. Đã đi thăm đẻ thì chắc chắn không ai đi tay không. Cả ba người, mỗi người mang năm quả trứng, cộng lại cũng đủ cho Lâm Thư ăn cả tuần.
Cố Quân vào phòng, kể lại chuyện mọi người mang trứng đến.
Lâm Thư nghe xong liền hỏi: "Thế mình có phải đáp lễ luôn không anh?"
Cố Quân lắc đầu: "Chưa mời rượu mừng thì chưa cần đáp lễ đâu."
Nhắc đến rượu mừng, Lâm Thư hỏi: "Là tiệc đầy tháng à?"
Cố Quân lại lắc đầu: "Ở đội sản xuất mình không thịnh hành tiệc đầy tháng. Vì nhiều đứa trẻ sinh ra yếu ớt, nên người ta thường đợi đến lúc đầy trăm ngày mới làm vài mâm mời khách."
Tiệc bách nhật, vậy là còn tận ba tháng nữa, lúc đó cũng qua năm mới rồi, không việc gì phải vội.
Cố Quân ngồi trên giường của mình, lục túi một hồi rồi đem toàn bộ tiền giấy đặt lên giường, bảo: "Chỗ này em giữ lấy mà lo liệu."
Lâm Thư nhìn đống tiền lẻ và mấy tờ phiếu, nhướng mày trêu: "Của cải giao hết cho em thế này không sợ em lại mang về tiếp tế nhà ngoại à?"
Cố Quân nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch: "Em giờ chẳng nỡ làm lợi cho họ đâu."
Lâm Thư bật cười: "Anh nói đúng thật."
Dù sao giờ đã có con phải nuôi, chi tiêu cũng không thể phân chia rạch ròi như trước được nữa. Cô cầm tiền lên đếm một hồi rồi ngước nhìn Cố Quân.
Ánh mắt Cố Quân có chút lúng túng, anh nói: "Sau này anh sẽ cố gắng làm thêm để kiếm nhiều công điểm hơn. Có việc gì làm thêm bên ngoài anh cũng sẽ nhận, nhất định sẽ để dành được thêm tiền."
Lâm Thư lắc đầu: "Không vội, cứ từ từ thôi anh."
Cô lấy hộp sắt ra, cất mười chín tệ của Cố Quân cùng mười lăm tệ của mình vào chung một chỗ.
Của cải của Cố Quân chắc phải đến hơn nửa đã bị nguyên chủ phá sạch rồi, nếu không thì với cái nhà họ Vương keo kiệt kia, cũng chẳng đời nào vì cô gửi hai lá thư khóc lóc than khổ mà gửi cho tận mười một tệ.
Thấy cô không chê tiền ít, Cố Quân mới thầm thở phào, anh nói thêm: "Đợi đến cuối năm chia tiền, chắc là còn nhận được khoảng hơn sáu mươi tệ nữa."
Nghe đến con số này, mắt Lâm Thư sáng rực lên, cô hỏi: "Thế còn em? Em được bao nhiêu?"
Cố Quân im lặng một lát, suy nghĩ hồi lâu rồi mới uyển chuyển đáp: "Nửa năm đầu em không đi làm gì mấy, nửa năm sau lại mang bầu nên cũng chẳng làm được bao nhiêu công điểm cả."
Lâm Thư như bị dội gáo nước lạnh, xìu xuống ngay lập tức: "Em quên mất là mình chẳng đi làm mấy. Chắc được hai tệ là cùng."
Nghĩ lại mấy cái công điểm ít ỏi mỗi ngày, cô thở dài: "Chắc đến hai tệ cũng chẳng nổi đâu."
Cố Quân cười: "Không sao, tiền của anh cho em hết."
Lâm Thư nhìn anh: "Anh nói đấy nhé, em không có ép anh đưa tiền cho em đâu đấy."
Ánh mắt Cố Quân đầy ý cười, anh gật đầu: "Là anh nói, cũng là anh tự nguyện."
Cô chịu nhận tiền của anh, chứng tỏ cô đã thực sự chấp nhận anh, sao anh lại không muốn cho cơ hội này chứ.
--
Tối qua cả hai ngủ sớm nên 5 giờ sáng, khi em bé dậy đúng giờ, hai người cũng tỉnh giấc. Phân công rõ ràng, người thay tã, người còn đang ngái ngủ thì cho con b.ú.
Cố Quân ra ngoài nấu bữa sáng xong liền đi chăm sóc vườn rau. Mấy ngày nay tâm trí anh không đặt ở đây, cũng may trời có mưa nên rau cỏ không bị héo.
Cuối thu ở miền Nam, rau vẫn xanh mướt. Cố Quân cuốc lại một khoanh đất, định bụng ít nữa sẽ trồng thêm cải thìa để mùa đông vẫn có rau xanh mà ăn.
Đang loay hoay ngoài vườn thì thím năm cũng đi ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!