Chương 44: (Vô Đề)

Lâm Thư nằm viện đúng sáu ngày mới làm thủ tục xuất viện.

Tính ra lần này cả tiền sinh con lẫn nằm viện hết bảy tệ ba hào. Thêm tiền nhờ bà thím giúp đỡ mất khoảng một tệ, cộng với chi phí ăn uống lặt vặt, tổng cộng chưa đến chín tệ. Con số này vẫn nằm trong mức Lâm Thư có thể chấp nhận được.

Trước đây khi chưa hiểu chuyện, cô cứ ngỡ đi bệnh viện sinh đẻ phải tốn đến vài chục tệ cơ.

Vốn dĩ họ định xuất viện từ hôm qua, nhưng hai ngày trước Cố Quân về đội sản xuất nghe phong thanh hôm nay Cố Dương có chuyến lên thành phố chở phân bón hóa học, nên cả nhà nán lại chờ đi nhờ xe về luôn.

Bà thím Trần biết họ hôm nay đi, còn chu đáo sang quấn cho Lâm Thư kín mít từ đầu đến chân.

Bà dặn dò kỹ lưỡng: "Kiêng cữ là tuyệt đối không được hóng gió lạnh, không uống nước đá, không gội đầu, cũng đừng có tắm rửa gì hết, ráng mà nhịn đi con. Phải ở cữ cho hẳn hoi, sau này già rồi mới không bị đau lưng nhức mỏi."

Bà thím có lòng tốt, Lâm Thư tự nhiên không nỡ từ chối, cô gật đầu vâng dạ: "Cháu nhớ rồi ạ."

Ở đây không có máy sấy cũng chẳng có điều hòa, mùa này mà gội đầu tắm rửa thì chắc chắn là cảm lạnh, cô thà nghe lời còn hơn.

Thu dọn đồ đạc xong xuôi đến hơn 10 giờ sáng thì Cố Dương mới tới bệnh viện.

Cố Dương đang loay hoay hỏi đường đến phòng sản thì tình cờ gặp Cố Quân đang đi giặt tã cho con.

Cố Quân giặt xong mới dẫn anh về phòng.

Cố Dương chưa vợ con gì, chẳng phân biệt nổi trẻ sinh non với sinh đủ tháng trông khác nhau thế nào. Mà ngay cả người kiến thức rộng như Lâm Thư cũng không rõ lắm, nên sau ngần ấy ngày, cô mới yên tâm cho Cố Dương nhìn mặt bé.

Tất nhiên, với những người đã từng sinh nở thì có thể sẽ nhận ra manh mối, nên Lâm Thư quyết định khi về đội ở cữ sẽ không tiếp khách khứa đến thăm.

Cố Dương nhìn cô cháu gái nhỏ một cái rồi nói với Lâm Thư: "Chị dâu, trên xe chở phân bón nên có thể sẽ hơi mùi một chút đấy ạ."

Lâm Thư bảo: "Không sao đâu, xe thoáng gió mà."

Bốn bề đều trống trải, có chút mùi cũng chịu được, còn hơn là phải đạp xe về thì mới gọi là hành xác.

Nói vài câu, Cố Dương nhanh nhẹn giúp họ dọn hành lý ra xe. Cố Quân bế con, theo sau là Lâm Thư.

Chiếc máy cày phần lớn diện tích đã bị các bao phân bón chiếm chỗ. Phía trước xếp đầy bao, chỉ còn chừa lại một khoảng rộng chừng nửa mét ở đuôi xe.

Đống bao phía trước vừa hay che được gió, mỗi tội mùi hơi hắc. Cố Dương buộc chiếc xe đạp của họ lên trên đống bao đó.

Cố Quân trải áo khoác của mình xuống sàn xe cho Lâm Thư ngồi.

Liếc mắt thấy xung quanh không có ai, Cố Quân giao con cho cậu bế rồi bước đến bên Lâm Thư, thấp giọng nói: "Để anh bế em lên."

Lâm Thư biết sức mình đến đâu nên không cậy mạnh, cô gật đầu đồng ý. Cố Quân cẩn thận bế thốc cô lên.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Thư cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của anh bao bọc lấy mình, lòng bỗng dâng lên một cảm giác an toàn lạ kỳ.

Ở khoảng cách quá gần, nhìn nghiêng sườn mặt của anh, cô có chút ngượng ngùng quay đi chỗ khác.

Cố Quân nhẹ nhàng đặt cô xuống sàn xe, quấn thêm chiếc chăn bông quanh người cô.

Anh quay sang đón lấy con thì thấy Cố Dương đang cứng đờ người, bế đứa bé nặng chưa đầy ba ký mà cảm giác như đang gồng hết cả cơ bắp ở cổ, mặt mũi căng thẳng tột độ.

Cái điệu bộ của Cố Dương y hệt Cố Quân lúc lần đầu bế con vậy.

Đón được con rồi, Cố Dương mới dám thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ bế trẻ con còn mệt hơn cả đi làm đồng.

Cố Quân đưa con cho Lâm Thư ôm rồi mới leo lên thùng xe. Máy cày nổ máy, đi trên đường bằng vẫn thấy hơi xóc.

Bé con thường ngày cứ ăn xong là ngủ, giờ động tĩnh mạnh thế cũng chẳng làm bé thức giấc. Ra khỏi nội thành, đường càng khó đi hơn, xe lắc lư khiến Lâm Thư cứ nhíu mày suốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!