Chương 43: (Vô Đề)

Khi Cố Quân xách đồ đạc quay lại bệnh viện thì đã gần 9 giờ sáng.

Anh đẩy cửa bước vào phòng bệnh, thấy tấm rèm đã được kéo kín, không biết là vợ đang cho con b. ú hay đang ngủ nên anh hạ thấp giọng hỏi: "Em ngủ rồi à?"

Lâm Thư nghe tiếng thì lên tiếng đáp: "Em đang cho con b.ú."

Cố Quân khựng lại một lát rồi đặt đồ đạc xuống, nói: "Vậy lát nữa anh vào sau."

Có tấm rèm che chắn, Lâm Thư cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, cô bảo: "Anh cứ ngồi đó một lát đi, đừng ra ra vào vào kẻo gió lùa."

Nghe vậy, Cố Quân đành đứng đó, tai anh chợt nghe thấy tiếng m*t sữa nhè nhẹ truyền ra từ sau tấm rèm. Trong phút chốc, anh bỗng thấy đứng cũng không được mà ngồi cũng chẳng xong, vành tai đỏ ửng lên.

Sau vài phút dài dằng dặc, tiếng kéo rèm vang lên, Cố Quân thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn đứa nhỏ đang hé mở đôi mắt nhỏ xíu trong lòng Lâm Thư, vài giây sau mới dời mắt sang cô, nói: "Anh mang canh gà với cháo lên, em muốn uống loại nào trước?"

Lâm Thư đáp: "Em không thấy thèm ăn lắm, uống chút canh trước vậy."

Cố Quân tiến lên, nhẹ nhàng bế cô con gái nhỏ đặt lại vào nôi. Bé con mới sinh ngày thứ hai nhưng đã lờ mờ thấy rõ vẻ ngoan ngoãn sau này, trừ những lúc đói hay đi vệ sinh thì chỉ khóc như mèo kêu vài tiếng, còn lại chẳng quấy nhiễu gì.

Đặt con xuống xong, Cố Quân bước đến bàn đầu giường, chạm vào chiếc cặp l.ồ. ng nhôm rồi bảo: "Để anh xuống bếp nhờ người ta hâm nóng lại."

Lâm Thư nhìn qua rồi hỏi: "Nhà mình làm gì có hộp cơm loại này nhỉ?"

"Mượn của nhà Đại Mãn đấy. Hồi trước Xuân Phân cũng sinh ở viện, mang nước nôi canh cá không tiện nên nhà họ sắm một cái."

Nói xong, anh xách cặp l.ồ. ng canh ra khỏi phòng, vừa vặn gặp bà thím phòng đối diện sang thăm Lâm Thư.

Bà thím hỏi: "Mang đi hâm nóng à?"

Cố Quân đáp: "Vâng, xách từ đội lên nên nguội mất rồi."

Bà thím sán lại gần, hạ thấp giọng bảo: "Vợ cậu chắc còn phải nằm viện vài ngày nữa, ngày nào cũng chạy đi chạy về thì vất vả, mà ăn cơm căng tin thì đắt đỏ lắm. Nhà thím ngay trong thành phố đây, đi bộ mất hai mươi phút, đạp xe thì chỉ bảy tám phút thôi."

"Thím cũng chẳng lấy đắt đỏ gì, cậu cứ gửi thím ít tiền điện nước than củi, mỗi ngày chỉ vài xu thôi, thím cho mượn bếp mà dùng. Như thế vừa không mất tiền hâm đồ ăn, lại còn có chỗ tắm rửa sạch sẽ, cậu thấy sao?"

Lời đề nghị của bà thím thực sự đã giải quyết được vấn đề lớn của Cố Quân.

Anh nói: "Vậy lát nữa thím dẫn tôi qua xem nhé, nếu không xa quá thì tôi sang nhà thím nấu cơm."

Bà thím nghe vậy thì cười hớn hở: "Được chứ, tí nữa thông gia nhà thím đến trông cháu là thím cũng phải về đi chợ nấu cơm cho con dâu, lúc đó mình cùng về. Giờ thím vào xem vợ cậu có cần giúp gì không đã."

Cố Quân gật đầu rồi đi hâm canh trước.

--

Lúc Cố Quân quay lại, bà thím đang ngồi tán gẫu với Lâm Thư. Thấy anh về đã có người trông con, Lâm Thư bảo với bà thím: "Cháu muốn đi vệ sinh một chút, thím đỡ cháu nhé."

Từ lúc sinh đến giờ đã trôi qua mười mấy tiếng, cô đã có thể xuống giường đi lại một chút.

Tuy không còn kiệt sức như hôm qua nhưng mỗi bước đi vẫn thấy hơi khó chịu.

Bà thím ngạc nhiên: "Sao thế, không dùng bô à?"

Thời những năm 70 điều kiện y tế còn kém, khoa sản chỉ có hai phòng với sáu giường bệnh, chuyện có nhà vệ sinh khép kín là điều không tưởng. Tuy nhiên, để thuận tiện cho sản phụ, nhà vệ sinh chung được bố trí ngay sát vách phòng bệnh.

Lâm Thư lắc đầu: "Nhà vệ sinh ngay cạnh đây thôi, không sao đâu, cháu đi được."

Bà thím gạt đi: "Đây không phải là chuyện đi được hay không, mà là không được để trúng gió."

Lâm Thư bảo: "Cháu quấn kỹ một chút là được ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!