Lâm Thư ngủ chưa đầy nửa tiếng đã bị y tá đ.á.n. h thức để cho con b.ú. Cố Quân không nói gì, anh lẳng lặng đi ra khỏi phòng rồi khép cửa lại, đứng chờ ở hành lang.
Lúc này, một bà thím từ phòng bệnh đối diện đi ra, thấy Cố Quân liền lân la hỏi chuyện: "Vợ cậu sinh con gái hay con trai thế?"
Bà thím này đã để ý hai vợ chồng từ hôm qua. Ở cái khu vực này, muốn không chú ý đến họ cũng khó. Cả tầng này chỉ có hai phòng dành cho khoa sản với sáu giường bệnh. Một phòng khác đã chật kín chỗ, phòng đối diện thì không cho họ vào ở chung.
Cố Quân đáp ngắn gọn: "Dạ, con gái ạ."
Bà thím cười xởi lởi: "Con gái tốt mà, con gái là chiếc áo bông nhỏ của cha mẹ. Con dâu tôi cũng vừa sinh bé gái xong, trước đó đẻ hai thằng con trai rồi, giờ mới được mụn con gái đấy."
Cố Quân chỉ lịch sự đáp lại: "Vâng, chúc mừng gia đình."
Bà thím tò mò hỏi tiếp: "Tôi thấy từ sáng tới giờ chỉ có mình cậu túc trực, nhà mình không còn ai lên giúp à?"
Cố Quân vốn không thích nói nhiều, nhất là với người lạ nên chỉ lẳng lặng lắc đầu.
Bà thím này rõ ràng là người rất ham chuyện, chẳng hề bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của anh mà còn sán lại gần hơn: "Thế thì vợ cậu ai chăm? Vừa mới sinh xong là phải kiêng cữ kỹ lắm đấy, không sau này là đổ bệnh ra đấy chứ chẳng chơi."
Cố Quân nghe vậy liền nhìn bà thím, hỏi: "Thế nào mới gọi là chăm sóc kỹ ạ?"
Bà thím đ.á.n. h giá anh một lượt từ đầu đến chân rồi lắc đầu: "Cậu là đàn ông con trai, dù là vợ chồng thì nhiều chuyện cũng không tiện đâu. Tốt nhất là tìm lấy một người phụ giúp mấy ngày đầu quan trọng này."
Cố Quân hơi nhíu mày, hỏi: "Thím có biết ở đâu tìm được người không ạ?"
Bà thím nghe thế thì cười rạng rỡ: "Thì trước mắt cậu chẳng có sẵn người đây thây! Con dâu tôi đẻ ba đứa đều một tay tôi chăm hết, kinh nghiệm đầy mình. Với lại tôi ở ngay đối diện, có gì cậu gọi một tiếng là tôi nghe thấy ngay. Con dâu tôi có kinh nghiệm sinh nở rồi, không giống hai đứa trẻ các cậu cái gì cũng không biết. Hơn nữa hằng ngày đều có bà ngoại nó sang phụ một tay, tôi cũng rảnh rang nhiều."
Nói đoạn, bà thím hạ thấp giọng: "Tôi cũng chẳng lấy đắt của cậu làm gì. Mỗi ngày cậu gửi tôi hai hào, tôi sang trông nom vợ cậu giúp, thấy sao? Rẻ chán đúng không?"
Cố Quân suy nghĩ một lát, trong lòng anh đã muốn đồng ý nhưng vẫn nói: "Việc này để tôi hỏi ý kiến vợ tôi một tiếng đã."
"Đúng đúng, hai vợ chồng cứ bàn bạc đi rồi tìm tôi, dù sao tôi cũng ở ngay phòng đối diện mà."
Cố Quân đứng ngoài hành lang thêm mười phút, nghe bà thím thao thao bất tuyệt về chuyện chăm người ở cữ và trẻ sơ sinh thế nào.
Anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn mà chăm chú nghe hết để ghi nhớ.
Đợi y tá ra ngoài, anh mới đẩy cửa vào phòng, đúng lúc bắt gặp Lâm Thư đang chỉnh lại áo.
Anh lập tức ngượng nghịu quay đi, nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ trong nôi. Lâm Thư chỉnh xong quần áo, nhìn thấy điệu bộ lúng túng của anh thì cũng chẳng buồn trêu chọc.
Cô nhìn theo ánh mắt anh về phía con.
Cô mới quen biết cái mầm nhỏ này được ba tiếng đồng hồ. Khuôn mặt nhỏ của bé vẫn hồng hào, không hề nhăn nheo như trong mấy cuốn tiểu thuyết hay tả.
Nhưng vì các đường nét chưa rõ nên cũng chưa thấy được là có đáng yêu hay không.
Lâm Thư bảo Cố Quân: "Thống nhất nhé, chỉ sinh đứa này thôi. Không được ai giục đẻ tiếp, ai giục là em liều mạng với người đó đấy."
Cố Quân nhìn cô, ánh mắt vô cùng trịnh trọng: "Chỉ một đứa này thôi."
Cảm giác của ngày hôm nay, Cố Quân không muốn nếm trải lần thứ hai. Giờ nghĩ lại đầu óc anh vẫn còn trống rỗng.
Đó là sự kính sợ và kinh hoàng trước những nguy hiểm chưa biết trước.
Cả một ngày trời anh như kẻ bị dìm dưới nước, khó thở vô cùng, chỉ đến khi nghe thấy bốn chữ "mẹ tròn con vuông" mới thấy mình như được ngoi lên mặt nước để hít thở khí trời.
Yên tĩnh một lát, Cố Quân mới kể lại chuyện bà thím ngoài hành lang cho Lâm Thư nghe.
Anh nói: "Anh là đàn ông, sợ chăm sóc em không được chu đáo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!