Chương 41: (Vô Đề)

Đường đêm khó đi, nhất là khi trên thùng xe còn có một bà bầu sắp đẻ nên xe càng phải đi chậm hơn.

Gió đêm lạnh thấu xương, Cố Quân run rẩy đôi tay rút chiếc chăn trong túi đồ ra, quấn c.h.ặ. t lên người Lâm Thư. Anh siết c.h.ặ. t vòng tay ôm lấy cô, cố gắng giữ cho cô được thăng bằng giữa những cú xóc nảy.

Dù bản thân đang căng thẳng tột độ, Cố Quân vẫn thấp giọng trấn an: "Đừng sợ, sắp đến thành phố rồi."

Lâm Thư thầm nghĩ, cảm giác anh còn hoảng loạn và sợ hãi hơn cả cô. Cô dựa vào l.ồ. ng n.g.ự. c anh, vừa để giữ vững trọng tâm, vừa để cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ người anh. Không biết do gió lạnh rạng sáng ở vùng thôn quê hay do cơ thể thay đổi mà cô thấy lạnh vô cùng. Cứ cách một lúc, bụng cô lại đau thắt lại từng cơn, không quá dữ dội nhưng cực kỳ khó chịu.

Cảm nhận được mồ hôi trên trán cô, Cố Quân vội vàng tìm khăn trong túi để lau cho cô.

Khi họ đến được thành phố thì trời đã tảng sáng. Vừa tới cổng bệnh viện, Cố Quân đã bế xốc Lâm Thư chạy thẳng vào trong. Lâm Thư định bảo mình vẫn tự đi được, nhưng nghĩ đến việc có Cố Dương ở đó nên đành để anh bế vào.

Cố Dương nhìn hai người vào trong rồi mới đi tìm chỗ đỗ xe. Tầm này trời vẫn chưa sáng hẳn, sợ có kẻ trộm dầu máy cày nên Cố Dương đành phải canh chừng, đợi đến lúc sáng rõ mới đi tìm anh mình được.

Lại nói về Cố Quân, khi anh bế người vào, y tá nhìn qua là biết ngay sản phụ sắp sinh nên lập tức sắp xếp phòng bệnh.

Sau khi nắm bắt tình hình, y tá gọi bác sĩ trực đến kiểm tra.

Gương mặt Cố Quân trắng bệch, sau hơn một tiếng rưỡi chịu trận ngoài gió lạnh, giờ anh đã bình tĩnh hơn đôi chút, trình bày rõ ràng: "Hơn một tiếng trước cô ấy kêu đau bụng. Chúng tôi đi máy cày lên đây, dọc đường xóc quá nên cô ấy cứ kêu khó chịu suốt."

Lâm Thư cố gắng hít thở sâu: "Bụng tôi không đau lắm, chỉ là bị xóc đến mức nôn nao thôi bác sĩ ạ."

Sau khi nghe xong, bác sĩ hỏi: "Con đầu lòng à?"

Cố Quân gật đầu: "Vâng, con đầu ạ."

Bác sĩ bảo Cố Quân ra ngoài lánh mặt rồi kéo rèm kiểm tra.

Một lúc sau, bác sĩ kéo rèm ra nói với anh: "Tình trạng sản phụ bình thường, khó chịu là do xe xóc thôi không có vấn đề gì lớn. Hiện tại chỉ là dấu hiệu sắp sinh, ít nhất phải bảy tám tiếng nữa, thậm chí lâu hơn mới đẻ được."

Cố Quân vẫn không dám lơ là, hỏi đi hỏi lại: "Thật sự không sao chứ bác sĩ?"

Bác sĩ đã quá quen với những ông chồng lần đầu làm cha nên trấn an: "Tôi là bác sĩ, đỡ đẻ suốt nên có kinh nghiệm mà. Giờ anh cứ ở bên cạnh chăm sóc vợ, có vấn đề gì thì gọi y tá. Căng tin bệnh viện có khu cho người nhà, có phiếu gạo thì dùng phiếu, không có thì dùng lương thực đổi. 6 giờ sáng là có đồ ăn rồi, anh mua cho cô ấy mấy món dễ tiêu như cháo hay bánh bao nhé, đừng ăn dầu mỡ quá.

Ngoài ra đừng để cô ấy nằm lì trên giường, bảo cô ấy đi lại nhiều cho dễ đẻ."

Cố Quân ghi nhớ kỹ từng lời bác sĩ dặn.

Khi bác sĩ đi rồi, anh ngồi xuống cạnh giường hỏi Lâm Thư đang tập thở: "Em thấy sao rồi?"

Lâm Thư thở phào một hơi, mở mắt ra, giọng hơi yếu ớt: "Em đỡ nhiều rồi. Anh có mang theo phiếu gạo không?"

Cố Quân đáp: "Có chứ, trước đó anh đã lấy lương thực ra trạm đổi sẵn phiếu rồi. Tiền và phiếu anh luôn để trong túi áo, mang đi hết rồi đây."

Từ khi cô m.a.n. g t.h.a. i tháng thứ chín, vì lo lúc cô chuyển dạ mình sẽ cuống quýt mà quên trước quên sau nên tối nào trước khi ngủ anh cũng kiểm tra tiền và phiếu trong túi áo.

Lâm Thư nghe vậy mới thấy yên tâm hơn, Cố Quân vẫn rất đáng tin cậy.

Nghỉ ngơi thêm một lát, cô hỏi: "Cố Dương đâu rồi anh?"

Lúc này Cố Quân mới sực nhớ ra còn có Cố Dương: "Chắc cậu ấy đang ở chỗ gửi xe. Trời chưa sáng nên phải trông xe sợ bị trộm dầu."

Mỗi đội sản xuất đều có định mức dầu máy, mất một lần là coi như mất trắng chuyến đi.

Lâm Thư thấy khát: "Em muốn uống nước."

"Em đợi chút, anh ra chỗ xe lấy đồ vào rồi đi lấy nước cho em ngay. Có chuyện gì em cứ gọi y tá nhé, anh quay lại ngay đây."

Lâm Thư muốn giữ sức nên không nói nhiều, chỉ gật đầu. Cố Quân vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn cô, thấy anh lề mề, cô bắt đầu thấy sốt ruột nên nhắm mắt lại luôn cho khuất mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!