Chương 40: (Vô Đề)

Lâm Thư chẳng buồn hỏi Cố Quân xem anh có nghe thấy lời mình vừa nói hay không. Theo lẽ thường, mấy kiểu tình huống "muốn độn thổ" này thì tám chín phần mười là đối phương nghe sạch rồi.

Hơn nữa, nhìn cái cổ với lỗ tai đỏ ửng đến mức tối sầm cả lại của Cố Quân là đủ hiểu, chẳng cần phải hỏi làm gì.

Ở chung bao nhiêu ngày nay, cô đã nhìn thấu anh rồi: người này cứ hễ ngượng là mặt không đỏ, mà toàn đỏ ở cổ với tai thôi.

Tất nhiên, ngày nào anh cũng lao động dưới trời nắng gắt nên da dẻ không thể trắng trẻo được, mà người đã đen thì khi đỏ mặt trông da lại càng thêm sạm.

Hai người chạm mắt nhau trong chốc lát, dường như đều bị ánh nhìn của đối phương làm cho bỏng rát, liền ăn ý quay đi chỗ khác.

Lâm Thư cầm cái ca trà xoay người đi rửa, giả vờ như anh chưa nghe thấy gì, hỏi khéo: "Nghe nói anh tìm anh Tề để học bổ túc à?"

Cố Quân nhìn theo bóng lưng cô, cũng không vạch trần chuyện lúc nãy. So với cô, anh còn thấy ngượng ngùng hơn nhiều.

Anh "Ừ" một tiếng rồi đáp: "Học toán."

Lâm Thư nghe vậy liền quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt dừng lại trên cuốn sách trong tay anh.

Thấy đó là sách toán lớp hai tiểu học, cô thắc mắc: "Toán lớp hai? Anh Tề lấy đâu ra mấy loại sách vỡ lòng này nhỉ?"

Cố Quân giơ cuốn sách lên: "Sách của đứa trẻ nhà hàng xóm, Tề Kiệt bảo anh đi mượn. Cậu ấy nói anh mới biết cộng trừ cơ bản thôi."

Lâm Thư nhướng mày: "Sao không bảo em dạy? Anh chê em dạy không hay à?"

Cố Quân lắc đầu, giải thích: "Để em dạy, anh dễ bị phân tâm lắm."

Lâm Thư không hiểu: "Em thấy mình dạy cũng ổn mà, sao lại phân tâm được?"

Cố Quân mím môi im lặng.

Thấy anh không nói gì, Lâm Thư lờ mờ đoán ra được điều gì đó, rồi lại nghe anh lặp lại: "Thì... cứ dễ bị phân tâm thôi."

Thôi được rồi, coi như anh vẫn chẳng chịu nói rõ.

"Thế cũng được, nếu anh Tề đã sẵn lòng dạy thì anh cứ theo anh ấy học đi. Nhưng mà hằng ngày em vẫn sẽ kiểm tra việc đọc và viết chính tả của anh đấy nhé."

Cố Quân gật đầu, rồi điềm tĩnh cầm sách về phòng. Vừa vào đến nơi, anh khép cửa lại, cả người tựa lưng vào cánh cửa, gác tay lên mắt để dỗ dành nhịp tim đang đập loạn xạ.

Vết đỏ trên cổ và tai vẫn chưa chịu tan đi.

Ngoài sân, Lâm Thư thở hắt ra một hơi. Lúc đi ngang qua phòng anh, cô khẽ liếc nhìn cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t.

Bình thường trừ lúc thay quần áo ra anh hiếm khi đóng cửa, hôm nay đúng là lạ thật.

Về phòng mình, chẳng có việc gì làm, Lâm Thư mở bức thư nhà họ Vương vừa gửi ra xem.

Nhà họ Vương đúng là làm cho có lệ, ngay cả lời hỏi thăm đầu thư cũng y hệt bức trước nữa. Đại ý là bảo cô giữ gìn sức khỏe, cố mà sinh con trai.

Rằng nhà họ chẳng mong cầu cô gửi cái gì về, chỉ mong cô bình an. Rồi thì nhà thực sự không đào đâu ra nổi mười tệ, chỉ gom góp được sáu tệ thôi, sữa mạch nha cũng phải đợi cơ quan phát mới có chứ bình thường chẳng mua được.

Nội dung trong thư, Lâm Thư chẳng tin lấy một chữ. Cô tiện tay ném bức thư vào hộp, nhìn mấy hộp sữa mạch nha trên bàn mà mỉm cười.

Cuộc sống xem ra cũng đang dần ổn định hơn rồi.

Ánh mắt cô dừng lại ở cái phích nước. May quá, tối nay muốn uống nước không cần phải chạy ra ngoài rót.

Cô cầm phích ra sân súc rửa ruột phích.

Trong bếp đang đun nước sôi, cô vừa mở nắp nồi, định cầm gáo múc nước thì Cố Quân đã từ phía sau cầm lấy cái gáo: "Nước sôi nóng lắm, em đang bầu bì đi đứng không tiện, để anh làm cho, em ra ngoài đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!