"Em chỉ còn cách làm ngược lại thôi, nói cách khác là tương kế tựu kế ấy."
"Em vẽ ra một cái bánh vẽ cho họ, bảo là anh phát hiện em lén gửi lương thực về nhà nên giờ quản chuyện ăn uống gắt lắm, trong tay anh lại có nhiều tiền nên em phải ra sức lấy lòng anh, đợi đẻ cho anh một thằng c* kháu khỉnh để dỗ anh đưa thêm tiền gạo."
"Tất nhiên là em cũng than nghèo kể khổ, bảo sức khỏe yếu phải đi viện suốt, cần tẩm bổ nhiều. Họ vốn tham lam, muốn vòi vĩnh thêm từ em để nuôi cục cưng của họ nên chắc chắn sẽ c.ắ. n câu, chấp nhận dùng chút 'đạn bọc đường' này để dỗ dành em. Có điều họ cũng chỉ dám nhả ra bấy nhiêu thôi, không hơn được đâu."
Cố Quân cau mày: "Họ chẳng phải là công nhân viên chức sao, lương bổng không đủ nuôi gia đình à?"
Lâm Thư nhớ lại ký ức của nguyên chủ, đáp: "Thằng em trai em được nuông chiều từ bé nên toàn gây họa, nhà em không biết phải tốn bao nhiêu tiền để đi dọn dẹp hậu quả cho nó rồi. Nếu không thì họ cũng chẳng đến mức thúc ép em gửi tiền gạo về như thế."
Cố Quân hỏi: "Thế họ đối với chị cả của em cũng vậy à?"
Lâm Thư lắc đầu: "Không hẳn. Dù sao em cũng không lớn lên bên cạnh họ nên chẳng có tình cảm gì. Nhưng chị cả em khôn lắm, chị ấy không để mình thiệt đâu. Đáng lẽ người phải xuống nông thôn là chị ấy, nhưng chị ấy khéo léo yêu đương với con trai một ông chủ nhiệm nhà máy, thế là suất đi thanh niên xung phong rơi thẳng vào đầu em."
Nghe cô kể về sự bất công của bố mẹ, Cố Quân không khỏi cảm thấy đồng cảm. "Em đừng buồn quá."
Lâm Thư cười bảo: "Em chẳng thấy buồn tí nào, chỉ đang nghĩ cách đòi lại được chút nào hay chút nấy thôi." Thấy cô thực sự không có vẻ gì là đau lòng, Cố Quân mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thư rút hai tệ ra đưa cho anh: "Trả anh này."
Nhìn thấy tiền, Cố Quân càng nhíu mày sâu hơn: "Cho em đấy, không phải cho mượn đâu." Nói xong, anh quay người đi ra sân, hướng về phía điểm thanh niên trí thức.
Lâm Thư nhìn hai tệ không trả lại được, mỉm cười. Cô ôm mấy hộp sữa mạch nha về phòng, mở hộp sắt ra rồi cất sáu tệ vừa nhận được cùng hai tệ của anh vào chung một chỗ. Từ ba hào tám xu ban đầu, giờ đã tích cóp được tận tám tệ, quỹ khởi nghiệp lại tiến thêm một bước nữa rồi.....
Cố Quân quay về sau khoảng hai mươi phút, đi một mình. Lâm Thư hỏi: "Anh Tề Kiệt nói sao?"
Cố Quân đáp: "Cậu ấy bảo đó là ý của ba mẹ anh ấy, cậu ấy chỉ là người chuyển giùm thôi. Nếu mình muốn trả lại thì cứ gửi bưu điện về địa chỉ nhà cậu ấy."
Lâm Thư nhíu mày: "Thế anh có địa chỉ không?"
Cố Quân lắc đầu: "Cậu ấy chỉ nói thế thôi. Còn bảo nếu mình thấy ngại thì cho cậu ấy góp gạo thổi cơm chung, từ giờ đến lúc em sinh, tối nào cậu ấy cũng sang nhà mình ăn cơm, lương thực cậu ấy tự túc."
Lâm Thư thực sự không ngờ Tề Kiệt lại đưa ra đề nghị này. Nhưng cô sực nhớ đến điều kiện ăn uống ở điểm thanh niên trí thức qua ký ức của nguyên chủ.
Ở đó mọi người thay phiên nhau nấu, tay nghề ai cũng sàn sàn như nhau, cốt chỉ để chín là được. Không ít người nấu ăn giống hệt Cố Quân ngày trước, cứ tống vào nước đun nhừ t.ử, vị chẳng ra làm sao.
Chắc Tề Kiệt sau lần nếm thử món Cố Quân nấu đã bị "nghiện" nên mới muốn sang đây ăn ké.
Lâm Thư trêu anh: "Thế anh không sợ ngày nào em cũng chạm mặt anh ấy rồi lại 'tình cũ không rủ cũng tới' à?"
Cố Quân nhìn xoáy vào mắt cô, giọng khẳng định chắc nịch: "Em sẽ không đâu."
Lâm Thư ngẩn ra: "Sao anh chắc thế?"
"Vì giờ anh nhìn ra được, trong mắt em không còn chút vương vấn hay không cam tâm nào khi nhìn cậu ấy nữa."
Hóa ra Cố Quân cũng là người vô cùng tinh tế.
"Nhưng chuyện này anh chưa đồng ý ngay, anh bảo phải về hỏi ý kiến em đã." Anh cũng biết Tề Kiệt còn lo lắng không biết cô đã hết giận chưa.
Lâm Thư cân nhắc một lát rồi bảo: "Nếu anh không ngại thì em cũng chẳng vấn đề gì. Có điều bụng em giờ to rồi, không quán xuyến nổi nhiều người ăn đâu."
Cố Quân đáp: "Dạo này việc đồng áng không bận lắm, 5 giờ là anh được về rồi, cơm nước cứ để anh lo."
Anh thấy rõ cô cũng thích cái phích nước nóng kia, nên dọc đường cứ đau đầu nghĩ xem lấy gì để đổi lại món quà đó cho sòng phẳng.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhà mình chỉ có mỗi lương thực là đáng giá, nhưng gạo cũng chỉ vừa đủ ăn, không thể mang đi đổi mãi được.
Nay Tề Kiệt đề nghị góp gạo ăn chung, Cố Quân thấy rất hợp lý, nhưng nhớ lời vợ dặn phải tránh xa cậu ta nên anh mới phải về xin phép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!