"Bây giờ chăm chút một tí thì mùa đông tay sẽ không bị nứt toác ra nữa."
Cố Quân lặng lẽ chìa cả hai bàn tay ra.
Đợt gặt lúa vừa rồi, tay anh bị lá lúa sắc lẹm cứa không ít vết, vết thương cũ vừa mới kéo da non thì mấy hôm nay làm hàng tre trúc lại bị dằm đ.â.m, bị cứa thêm mấy đường mới.
Lâm Thư tỉ mỉ bôi dầu sò lên những vết nứt, ngay cả những vết chai dày trong lòng bàn tay cũng được cô thoa một chút.
May mà dầu sò rẻ, chứ với đôi bàn tay to bè này của anh, bôi một lần đã hết veo một phần tư hũ, cô chắc xót tiền c.h.ế. t mất.
Cô chăm chú bôi cho anh, dần dần, cô cảm nhận được lòng bàn tay anh đang nóng rực lên.
Lâm Thư bôi xong, dặn dò: "Lát nữa anh đừng vội rửa tay ngay..." Cô vừa ngẩng mắt lên thì va ngay vào ánh mắt sâu hoắm, đen thâm trầm của Cố Quân.
Anh cứ lặng yên nhìn cô như thế, trong đôi mắt u uẩn ấy chứa đựng rất nhiều cảm xúc không tên.
"Em đối với anh tốt quá." Anh khẽ nói.
Lâm Thư thầm nghĩ, chẳng phải là "bánh ít đi, bánh quy lại" sao?
Không khí trong phòng dường như nóng lên thêm vài độ, trở nên kỳ lạ vô cùng. Lâm Thư dù có ngây ngô đến mấy cũng hiểu tình hình hiện tại là thế nào.
Huống hồ cô xem phim truyền hình với đọc tiểu thuyết ngôn tình không ít, dù là "lính mới" trong chuyện tình cảm thì cũng cảm nhận được tâm tư trong mắt anh.
Người ta thường bảo, ánh mắt của kẻ đang yêu là thứ không thể giấu giếm được. Cố Quân vốn có tình sử đơn giản, ánh mắt rực cháy ấy lại càng chẳng biết che đậy chút nào.
Dù da mặt Lâm Thư có dày thì bị anh nhìn chằm chằm như vậy cũng thấy ngượng ngùng, cô khẽ lảng mắt đi chỗ khác.
Để giữ bình tĩnh, cô giục: "Mau đi chép bài đi, đêm nay anh phải chép hai lần đấy, giờ một lần còn chưa xong đâu."
Cố Quân nhìn cô thêm hai nhịp thở nữa mới trầm giọng đáp: "Được."
--
Sáng sớm, Lâm Thư vừa vệ sinh cá nhân xong thì Cố Quân bưng ca nước đưa cho cô. Cô hít hà cái mũi: "Mùi gì thơm thế anh? Mùi sữa à... sữa mạch nha?"
Cô đón lấy, nhìn kỹ thì đúng là màu trắng đục của sữa. Hơi nóng bốc lên mang theo hương sữa nồng nàn.
"Anh khui hộp sớm thế? Thứ này không để được lâu đâu, dễ bị ẩm lắm." Cô nói.
Cố Quân đáp: "Mỗi ngày em uống một ly là hết nhanh thôi. Anh hỏi Tề Kiệt rồi, nửa ca nước này chỉ cần cho hai muỗng là đủ."
Lâm Thư bảo: "Thôi khui rồi thì phải uống thôi." Cô nhấp một ngụm, vị ngọt thanh béo ngậy, nếu là trước đây cô sẽ thấy hơi ngấy nhưng với điều kiện hiện tại, cô thấy món này cực kỳ ngon.
Uống xong, cô bảo anh: "Lát nữa anh sang mời đại đội trưởng với nhà chị Xuân Phân tối nay qua nhà mình ăn bữa cơm nhé."
Nghĩ xong, cô thêm vào: "Cứ nói một tiếng với anh Tề Kiệt luôn đi, dù sao đợt trước đại đội trưởng cũng vất vả vì cả hai người, bỏ qua anh ấy thì không hay lắm."
Cố Quân cân nhắc thấy cô nói đúng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Em không sợ đi lại với anh Tề Kiệt là bị xui xẻo à?"
Lâm Thư thầm nghĩ, giờ dù không đi lại thì Tề Kiệt vẫn cứ xui xẻo thôi. Với cả giờ họ là tình nghĩa vào sinh ra t.ử, nam chính còn gọi anh là "anh trai" rồi, cô ngăn cản làm gì nữa cho mệt.
"Thôi coi như trước đây em chưa nói mấy câu đó đi. Nhưng mà em nói trước nhé, đừng có theo anh ấy đi buôn lậu. Anh mà làm thật rồi bị bắt thì em không đợi anh ra đâu đấy."
Cố Quân hơi khựng lại: "Ý em là sao?"
Lâm Thư thẳng thừng: "Ý trên mặt chữ đấy. Buôn lậu mà bị bắt thì có khi đi tù mấy năm, em mà sống không nổi thì chắc chắn là em đi lấy chồng khác."
Lâm Thư không dám chắc chắn nhiều điều, nhưng cô biết chắc hiện giờ anh có vài phần thích mình, nên cô chỉ có thể dùng cái sự "thích" đó để ràng buộc anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!