Mọi người cứ người tung kẻ hứng, Lâm Thư dù sao cũng không đỡ nổi nhiệt, cô đón lấy cái rổ rồi đi thẳng, mặc kệ Cố Quân ở lại cho họ trêu chọc.
Lâm Thư xách rổ rời khỏi sân kho. Cô cúi đầu nhìn miếng thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen cùng miếng đậu phụ trắng ngần, càng nhìn tâm trạng càng phơi phới. Tới thời đại này hơn một tháng, số lần được ăn thịt thực ra không ít, nhưng đây là lần đầu tiên cô được ăn thịt heo chính hiệu. Trước kia trên bàn cơm thường xuyên xuất hiện thịt heo, Lâm Thư vốn chẳng mặn mà gì, nhưng lâu rồi không ăn lại thấy nhớ vô cùng.
Về đến nhà, cô bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Giờ đã chính ngọ, cô vốn dĩ đói bụng từ lâu vì sáng nay mới chỉ ăn có hai cái bánh ngô. Trong nhà giờ đã có lương thực, Lâm Thư mạnh tay nấu hết sạch một cân gạo cuối cùng.
Thịt heo hầm đậu phụ, cô cho thêm một quả ớt nhỏ để dậy vị. Lúc chuẩn bị bắc ra, cô ra vườn hái nắm hành lá, cắt đoạn rồi thả vào nồi, nhân lúc hơi nóng còn nghi ngút mà đảo vài cái rồi trút ra đĩa ngay. Sau đó cô xào thêm đĩa rau xanh, bóp thêm hai quả dưa chuột.
Cơm vừa nấu xong thì Cố Quân cũng hớt hải chạy về, vừa vào cửa đã phi thẳng vào phòng mình. Lâm Thư đang bưng thức ăn lên nhà chính thì thấy anh xách non nửa sọt thóc đi ra.
Cô ngạc nhiên hỏi: "Sắp ăn cơm rồi, anh còn định đi đâu đấy?"
Cố Quân đáp: "Mọi người chắc giờ này đều ở nhà ăn cơm cả, không ai tranh cối xay nước đâu, anh tranh thủ đi xát ít gạo. Em cứ ăn trước đi, lát anh về ăn sau." Nói xong, chẳng đợi Lâm Thư kịp phản ứng, anh đã đổ thóc vào sọt, xách thùng đi thẳng.
Lâm Thư: "..." Đúng là người của thời đại này, lúc nào cũng không để tay chân nghỉ ngơi được, cứ như thể ngồi rảnh rang một tí là sẽ đổ bệnh không bằng.
Lâm Thư ngồi vào bàn nhìn mâm cơm, nghĩ đến chuyện suốt một tháng qua mình được Cố Quân chăm sóc thực lòng thực dạ, rồi cả chuyện lúc sáng cô hỏi mượn tiền mà anh chẳng nói hai lời đã móc sạch túi ra đưa, cô thực sự không thể vô tâm vô tính mà ăn một mình cho được.
Quan trọng nhất là cô cũng không đành lòng để anh nhịn đói làm việc, thế là cô quyết định mang cơm ra chỗ cối xay nước cho anh.
Lâm Thư xếp đồ ăn vào rổ, Cố Quân vừa đi được vài phút thì cô cũng xách rổ theo sau.
Cố Quân sải bước lớn nên đi rất nhanh, quãng đường bình thường Lâm Thư phải đi mất hai mươi phút thì anh chỉ cần mười phút là tới. Đúng như anh dự đoán, mọi người đang mải mê hưởng thụ niềm vui được ăn thịt nên chỗ cối xay nước chẳng có bóng người.
Cố Quân dùng chổi quét sạch máng xay, đổ thóc vào, rồi rút thanh gỗ đang chặn bánh xe nước ra. Bánh xe bắt đầu lừ đừ chuyển động theo dòng nước, cối xay cũng chậm rãi xoay vòng.
Vừa mới bắt đầu xát gạo thì bên ngoài phòng xay vang lên tiếng gọi: "Cố Quân ơi, anh có ở trong đó không?"
Cố Quân khựng lại, có chút hoài nghi mình bị ảo giác. Người đáng lẽ giờ này phải ở nhà ăn cơm sao lại chạy tới đây? Anh đi ra cửa nhìn, đúng là cô thật. Nhìn cái rổ trên tay cô, anh đứng hình mất vài giây.
Lâm Thư vốn tính cẩn thận, sợ người bên trong không phải Cố Quân nên mới đứng ngoài gọi trước. Thấy anh ra, cô nhấc cái rổ lên, cười tươi rói: "Ở nhà ăn cơm một mình buồn lắm, nên em mang ra đây ăn cùng anh cho vui."
Dưới ánh nắng rực rỡ, cô đội mũ rơm, mặc bộ đồ hoa nhí màu xanh, đứng đó nở nụ cười rạng rỡ như hoa.
Thật là đẹp. Giây phút ấy, tim Cố Quân đập loạn nhịp, thình thịch liên hồi không dứt.
Lâm Thư xách rổ bước lên mấy bậc thang, hỏi anh: "Mình vào trong ăn cơm được không anh?"
Cố Quân vẫn còn đang ngẩn ngơ, chỉ biết ậm ừ: "Được, được chứ."
Lâm Thư vào trong phòng xay. Đây là lần đầu tiên cô vào tận bên trong thế này. Trước đây đi ngang qua cô chẳng bao giờ dám vào, vì căn phòng hẻo lánh thế này ai mà biết được có ai nấp bên trong không.
Cô đặt rổ xuống, tò mò quan sát cái cối xay đang vận hành. Thời cô lớn lên, máy móc đã thay thế hết việc đồng áng nên cô chưa từng thấy món đồ cổ lai hy này hoạt động bao giờ.
Cố Quân đứng ở cửa một lúc lâu mới định thần lại được để quay vào phòng. Ánh mắt anh cứ dán c.h.ặ. t vào Lâm Thư khi cô đang mải mê xem bánh xe nước.
Anh hỏi: "Em không ăn cơm sao?"
Lâm Thư quay đầu lại: "Ăn chứ ạ." Cô nhìn quanh căn phòng chỉ có vài cái đôn gỗ, liền vần chúng lại một chỗ.
Thấy vậy, Cố Quân cũng vào giúp một tay, xếp mấy cái đôn gỗ lại gần nhau. Hai cái để ngồi, hai cái để đặt thức ăn.
Đang giữa tháng Bảy tháng Tám, trời nóng hầm hập nên thức ăn nguội rất chậm, vẫn còn hơi ấm nóng.
Lâm Thư gắp miếng thịt đầu tiên, mắt cong tít lại vì ngon. Heo thời này chủ yếu ăn rau dại nên thịt rất thơm, miếng nạc không hề bị bã.
Thấy Cố Quân chẳng mấy khi động vào thịt, cô bảo: "Em không thích ăn mỡ đâu."
Cố Quân nhớ lại lời cô dặn lúc xếp hàng lĩnh thịt sáng nay nên không hề nghi ngờ, liền gắp mấy miếng thịt mỡ ra ăn. Lâm Thư lại gắp thêm cho anh hai miếng nữa: "Anh ăn thịt đi chứ, đừng có chỉ ăn mỗi đậu phụ thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!