Chương 31: (Vô Đề)

Lâm Thư lần đầu đi dạo Cửa hàng Bách hóa những năm 70, dù hàng hóa thưa thớt nhưng cô vẫn thấy cực kỳ mới lạ. Cửa hàng chỉ là một dãy nhà trệt, bên trong kê quầy gỗ vây quanh theo kiểu truyền thống, khách muốn mua gì thì nhân viên bán hàng mới lấy cho cái đó.

Đi dạo nửa vòng, hai người mới tìm thấy quầy nhu yếu phẩm hàng ngày. Thái độ nhân viên ở đây không vồn vã nhưng cũng không đến mức lạnh nhạt như mấy cuốn truyện thời xưa hay miêu tả.

Sáng nay Lâm Thư đã gặp một đôi vợ chồng hãm tài ở bệnh viện rồi, nếu giờ còn phải chuốc bực vào thân ở đây nữa thì cô sợ mình chẳng còn sức mà tự dỗ dành bản thân nữa.

Lâm Thư chọn mua mấy sợi dây thun buộc tóc loại không cần phiếu. Dây thun có loại dày loại mỏng, giá sàn sàn hai xu nửa mét, cô mua hết hai hào, chia đều mỗi loại một nửa.

Đang cầm mấy sợi dây thun, cô quay đầu lại thì thấy Cố Quân đang bảo nhân viên lấy cho hộp kem dưỡng da. Cô bước tới hỏi: "Anh mua cho em à?"

Cố Quân gật đầu.

"Có cần phiếu không anh?"

Cô nhân viên bán hàng chen ngang: "Kem dưỡng này không cần phiếu, giá từ tám hào rưỡi đến một tệ một hũ."

Tám hào rưỡi là bằng bốn năm ngày công của Cố Quân, cũng xấp xỉ một ngày lương của một công nhân viên chức bình thường. Chẳng trách món này không cần phiếu, vì với cái giá đó thì mấy ai dám mua mà dùng?

Lâm Thư không nỡ từ chối tấm lòng của anh, nhưng vẫn hỏi khéo nhân viên: "Có loại nào rẻ hơn chút không chị?"

Người bán hàng lần lượt lấy ra dầu sò, kem túi nhựa và kem hộp thiếc nhỏ: "Ba xu, một hào hai và ba hào."

Lâm Thư nhìn Cố Quân: "Em không lấy loại hũ đâu, em lấy hai vỏ dầu sò với một túi này thôi. Đằng nào chất lượng cũng thế, bao bì xấu tí chẳng sao, tiết kiệm được ít tiền còn nuôi con."

Cô thấy da bụng dạo này khô quá, định bôi ít dầu sò xem có đỡ nứt nẻ không.

Cố Quân gật đầu chiều ý: "Nghe em hết." Anh quay sang bảo nhân viên lấy những món cô vừa chọn.

Hai vỏ dầu sò, một túi kem dưỡng 25g, kem đ.á.n. h răng, bàn chải mới và một bánh xà phòng, tổng cộng hết sạch sáu hào.

Sáu hào này là mồ hôi nước mắt của Cố Quân đi làm quần quật suốt ba ngày trời.

Lâm Thư thấy xót tiền, khi anh hỏi còn muốn mua gì nữa không, cô lắc đầu nguầy nguậy. Có mấy thứ này đã mất đứt ba ngày công rồi, cô nào dám mua thêm gì nữa.

Lúc sắm sửa xong đã gần 9 giờ rưỡi, đi bộ ra chỗ hẹn với Cố Dương cũng mất thời gian, giờ mà rẽ qua cửa hàng thực phẩm mua dầu ăn thì chắc chắn không kịp. May mà hai ngày tới vẫn còn phải lên phố chuyến nữa, phiếu dầu vẫn còn hạn nên không lo.

Hai người thong thả đi về phía ngã tư đã hẹn, phía sau bỗng vang lên tiếng chuông xe đạp "kính coong... kính coong". Cả hai né sang một bên nhường đường. Chiếc xe đạp lướt qua rồi bất ngờ phanh kít lại ngay trước mặt họ.

Lâm Thư nhìn kỹ, hóa ra là Tề Kiệt. Đúng là "oan gia ngõ hẹp" mà!

Tề Kiệt chống chân quay lại chào: "Thanh niên trí thức Vương, đồng chí Cố Quân." Dù biết Vương Tuyết không ưa mình nhưng gặp nhau trên phố mà làm ngơ thì không hay, nên anh vẫn dừng lại bắt chuyện.

Cố Quân: "..." Chẳng phải hai hôm trước anh mới bảo cậu ta tránh xa ra chút sao? Anh vô thức liếc nhìn biểu cảm của Lâm Thư.

Lâm Thư gật đầu, thái độ xã giao bình thường: "Anh Tề lên thành phố có việc gì thế?"

Thấy cô có vẻ không gay gắt như trước, Tề Kiệt thầm đoán chắc cô đã hết giận. Anh đáp: "Tôi lên đổi dầu ăn. Sẵn tiện nhắc Cố Quân luôn, phiếu dầu sắp hết hạn rồi, nhớ đổi sớm đi nhé."

Cố Quân chỉ mong cậu ta biến đi cho nhanh, liền đáp: "Biết rồi, cậu đi nhanh đi kẻo lỡ giờ đội phát thịt."

Có lẽ do chung sống thời gian qua nên Cố Quân đã nhạy cảm hơn với cảm xúc của vợ. Thái độ của cô lúc này tuy khách sáo nhưng rõ ràng là không thân thiện, khác hẳn với vẻ niềm nở khi gặp các cụ, các cô trong đội sản xuất.

Tề Kiệt cười: "Tôi tình cờ thấy hai người nên dừng lại chào một tiếng thôi, giờ tôi đi đây." Nói xong, anh đạp xe đi thẳng.

Đợi người đi khuất, Cố Quân mới vội giải thích: "Anh có nói với Tề Kiệt là sau này không nên thân thiết quá, hạn chế qua lại rồi, cậu ấy cũng đồng ý. Nhưng gặp nhau trên phố thế này không chào không được."

Lâm Thư quay phắt lại trừng mắt nhìn anh như nhìn sinh vật lạ: "Anh nói thẳng với người ta như thế luôn á?"

Cố Quân gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!