Cố Quân gật đầu: "Được, tôi sẽ cố gắng về nhanh."
Nhìn Cố Dương lái máy kéo đi khuất, Lâm Thư quan sát con đường vắng vẻ, bảo: "Mình tới sớm thế này, chắc cửa hàng bách hóa còn chưa mở cửa đâu anh nhỉ."
Tầm này chắc còn chưa đến 7 giờ sáng.
Cố Quân đáp: "Bách hóa chưa mở nhưng bệnh viện thì làm việc rồi, mình cứ đến đó đợi bác sĩ trước."
Lâm Thư gật đầu. Cô vốn không rành đường xá nên cứ để Cố Quân dẫn đi.
Cô tò mò hỏi: "Anh hay lên thành phố lắm à?"
"Cũng không hẳn. Trước đây thỉnh thoảng anh lái máy kéo lên đây giao hàng nên phải nhớ đường thôi."
Hai người đi bộ chừng hai mươi phút thì tới bệnh viện. Ở sảnh chính có treo một chiếc đồng hồ gỗ quả lắc lớn. Nhìn giờ mới thấy mới 7 giờ rưỡi, vẫn còn nửa tiếng nữa bác sĩ mới vào ca. Dọc hành lang bệnh viện kê sẵn những dãy ghế băng dài cho bệnh nhân ngồi chờ.
Vì lần trước đã tới đây rồi nên họ biết rõ vị trí khoa sản, liền đi thẳng tới cửa phòng khám. Sau khi ngồi xuống ghế, Lâm Thư mở cặp l.ồ. ng cơm ra.
Cố Quân lấy từ trong túi hai chiếc ca tráng men, bảo: "Em ngồi đây đợi, anh đi lấy nước."
Lâm Thư gật đầu: "Em có phải trẻ con đâu mà anh lo em chạy mất."
Cố Quân cầm ca đi về phía khu lò hơi. Lúc đi anh còn ngoái đầu nhìn lại hai lần để chắc chắn cô vẫn ngồi yên đó, mãi đến khi rẽ vào góc hành lang mới thôi.
Lâm Thư đang ngồi ăn bánh ngô thì thấy một đôi vợ chồng đi tới. Cô vô thức quan sát họ: người chồng mặc sơ mi trắng vải sợi tổng hợp, người vợ mặc chiếc váy liền thân kiểu Liên Xô. Người phụ nữ bụng phẳng lì, chẳng rõ là mới m.a.n. g t.h.a. i hay chưa có gì.
Lâm Thư định thu hồi tầm mắt thì thấy họ dừng khựng lại ngay trước mặt mình. Ngước lên nhìn, cô thấy rõ vẻ khinh khỉnh trong mắt người phụ nữ kia.
Sao thế nhỉ? Cô đã đen đủi xuyên không về cái thời này rồi mà còn phải chịu cảnh bị người ta coi thường à?
Người đàn ông lên tiếng: "Này đồng chí, cô đổi chỗ khác ngồi được không? Nhà tôi hơi kỹ tính, không thích ngồi chung với người lạ."
Lâm Thư mặc đồ tuy không vá víu nhưng trông khá cũ kỹ, đôi giày vải dưới chân cũng lấm lem bùn đất. Cô nhếch môi cười: "Thế thì ngại quá, tôi cũng chẳng thích ngồi chung với người lạ đâu. Vả lại tôi là người đến trước, anh chị chịu khó dạt ra chỗ khác mà ngồi nhé."
Nói xong, nụ cười trên mặt Lâm Thư biến mất, cô thản nhiên như không có ai mà tiếp tục ăn nốt miếng bánh ngô.
"Oẹ... oẹ..."
Nghe tiếng người phụ nữ kia nôn khan, Lâm Thư bỗng thấy mất cả ngon. Người chồng lập tức cuống quýt: "Vợ tôi không ngửi nổi cái mùi này, cô đi ra ngoài ăn được không?"
Lâm Thư: "..." Không lẽ đôi này bị chập mạch à? Không ngửi được thì tự mình đi ra ngoài, mắc mớ gì bắt người ta đi? Đã thế còn cứ muốn chiếm cái chỗ cô đang ngồi, đúng là mặt dày.
Cô đậy cặp l.ồ. ng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào họ: "Hai người thuộc đơn vị nào mà tác phong có vẻ 'tư bản' thế? Vừa tới đã xua đuổi dân lao động gốc gác đàng hoàng như tôi rồi. Chẳng lẽ anh chị không thấy tôi bụng mang dạ chửa thế này à? Bảo tôi đi chỗ khác ngồi, mặt anh chị chắc phải to bằng cái mẹt mới dám nói thế nhỉ?"
Lúc này đã gần 8 giờ, hành lang bắt đầu có người qua lại. Giọng Lâm Thư không hề nhỏ, khiến những người xung quanh đều tò mò ngoái nhìn đôi vợ chồng nọ. Hai người bị mắng cho tím mặt.
Người chồng chắc thấy Lâm Thư đi một mình, dáng vẻ lại có vẻ hiền lành, dễ bắt nạt nên mới dám hạch sách, không ngờ vừa mở miệng đã bị cô đốp chát lại ngay.
Người vợ tức tối lườm Lâm Thư một cái, tay ôm bụng định cãi lại thì Lâm Thư đã nhanh hơn một bước, kêu toáng lên: "Ối dồi ôi, cái bụng tôi... ối dồi ôi đau quá!" Bao nhiêu năm xem phim truyền hình của cô không uổng phí chút nào. Người phụ nữ kia bị cô làm cho đứng hình luôn.
"Chuyện gì thế?!" Cố Quân xách hai ca nước hớt hải chạy tới, mặt biến sắc vì lo lắng.
Khi Cố Quân đứng cạnh đôi vợ chồng nọ, thân hình cao lớn của anh khiến người đàn ông cao mét bảy kia trông chẳng khác nào chú lùn. Lâm Thư chỉ tay vào họ, mếu máo: "Họ bắt nạt em."
Cố Quân lập tức sa sầm mặt, lườm họ cháy mắt: "Các người làm gì vợ tôi đấy?!"
Cảm nhận được áp lực đáng sợ, người đàn ông vội vàng thanh minh: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Vợ tôi t.h.a. i kỳ không được ổn định nên muốn xin vợ anh nhường chỗ một chút."
Cố Quân đanh mặt, gằn giọng: "Không nhường nên các người định cậy đông bắt nạt người ta chứ gì?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!