Ý của mọi người là chắc chắn Cố Quân và Tề Kiệt đã xén bớt không ít đồ về làm của riêng. Nhưng thực tế, hai người họ chỉ lấy đúng một cân phiếu dầu và một cân phiếu đường.
Phiếu dầu là thứ cực kỳ giá trị. Một cân dầu nếu biết tiết kiệm thì có thể dùng được cả tháng trời. Còn phiếu đường, dù không ăn đồ ngọt thì cũng có thể mang đi đổi lấy những nhu yếu phẩm khác.
--
Buổi trưa Cố Quân đi làm về, Lâm Thư đã chuẩn bị xong cơm nước. Anh ngồi vào bàn, thấy bát cơm hôm nay đầy hơn hẳn mọi khi, liền nhìn cô hỏi: "Hôm nay em có chuyện gì vui à?"
Lâm Thư đáp: "Sắp phát lương thực rồi, tâm tình sao không tốt cho được?"
Nghĩ đến chuyện ngày kia là được phát lương thực, lại nhớ đến hôm qua cả hai cùng phải chịu khổ, nên cô quyết định "chơi lớn" một phen: cơm trắng hoàn toàn không độn khoai khô, mỗi người còn có thêm một quả trứng rán.
Cố Quân gật đầu. Không chỉ cô mà anh cũng đã lo sốt vó về chuyện cái ăn suốt thời gian qua, giờ thì cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thư sực nhớ ra, hỏi: "Đúng rồi, sáng nay đại đội trưởng nhắc đến phiếu dầu với phiếu đường, anh xem xem nó có hạn dùng đến bao giờ không?" Nhiều loại phiếu định mức thời này thường có thời hạn nhất định.
Cố Quân đáp: "Phiếu dầu cuối tháng này là hết hạn, còn phiếu đường hạn một năm, vẫn còn hơn nửa năm nữa mới hết."
Lâm Thư cân nhắc một lát rồi bảo: "Thế thì hôm nào mình tranh thủ lên công xã một chuyến đi, dùng luôn cái phiếu dầu cho đỡ phí. Với cả..."
Cô sờ sờ mái tóc, "Em muốn mua ít dây thun buộc tóc mà cứ nghĩ mãi cả tháng nay rồi chưa mua được."
Cố Quân bưng bát cơm lên bảo: "Đợi hai ngày nữa phát lương thực xong, anh đưa em lên bệnh viện thành phố một chuyến." Nói xong, anh bắt đầu lùa cơm lia lịa.
Lâm Thư ngẩn ra: "Đi bệnh viện làm gì?" Giây sau cô mới sực nhớ ra, hỏi lại cho chắc: "Đi khám t.h.a. i ạ?" Cô không chắc chắn lắm vì thời này mọi người thường chẳng mấy khi đi khám t.h.a. i bao giờ.
Cố Quân nuốt miếng cơm rồi đáp: "Anh nghe mấy thanh niên trí thức bảo trên thành phố người ta có điều kiện, cứ cách một hai tháng lại đi khám một lần. Tiện đường mình dùng luôn phiếu dầu, rồi ghé cửa hàng bách hóa xem có cần sắm sửa thêm gì không."
Lâm Thư hoàn hồn, hỏi: "Nhưng mình đi bằng gì?" Cố Quân định mượn xe đạp của Tề Kiệt, nhưng sau những gì cô nói tối qua, chắc chắn anh sẽ không mượn nữa. Mà vụ mùa vừa xong, người mượn xe đạp của đội sản xuất chắc chắn rất đông, chẳng đến lượt anh đâu.
"Phát lương xong đội sẽ cho nghỉ ngơi vài ngày. Đợt nghỉ đó ngày nào cũng có xe công nông lên thành phố, mình cứ bám theo xe mà đi là được."
Hôm nay là ngày cuối cùng của vụ chiêm. Trước giờ tan tầm, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng không còn việc gì sót lại, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm như vừa từ cõi c.h.ế. t trở về. Cố Quân gồng mình suốt hơn hai tháng, nay vừa kết thúc là anh xả hơi ngay.
Ăn xong bữa tối, anh chẳng buồn tắm rửa mà lăn ra ngủ thẳng cẳng. Lâm Thư cũng không làm phiền anh, đi đứng làm việc gì cũng nhẹ chân nhẹ tay.
--
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, cô đã thấy Cố Quân tinh thần phấn chấn đang đi gánh nước. Lâm Thư hỏi: "Anh dậy lúc nào thế?"
Cố Quân đổ nước vào bể, đáp: "Tầm ba bốn giờ sáng là anh tỉnh rồi."
Làm lụng cực nhọc suốt hai tháng trời mà chỉ cần ngủ một giấc bảy tám tiếng là hồi sức rồi sao?
"Thế anh dậy rồi làm gì?" Cô chẳng nghe thấy tiếng động nào cả.
Cố Quân bảo: "Anh nằm trên giường đợi đến lúc trời mờ sáng mới dậy đun nước, tiện tay gánh thêm mấy gánh nước về."
"Anh đun nước tắm à?"
Cố Quân "ừ" một tiếng, rồi như muốn cho cô biết mình rất nghe lời, anh giải thích thêm: "Chẳng phải em bảo không được tắm nước lạnh sao, nên anh đun nước nóng."
Lâm Thư bật cười: "Anh còn định sáng sớm ra tắm nước lạnh thật đấy à, không sợ về già bị thấp khớp sao?"
Cố Quân nhíu mày, anh giải thích là để cô biết anh nghe lời chứ đâu phải để cô trêu chọc thế này.
Lâm Thư không để ý lắm, quay đi vệ sinh cá nhân.
Lúc cầm cái bàn chải, cô hỏi: "Bàn chải của em bao giờ thì có cái mới đây?" Cái này sắp rụng sạch lông rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!