Tại sao bỗng dưng cô lại ghét anh đến thế nhỉ?
"Vậy đồng chí Cố Quân tính cắt đứt quan hệ với tôi luôn sao?"
Nói thực lòng, nghe chuyện Vương Tuyết giận lây sang mình, Tề Kiệt chẳng mấy bận tâm, nhưng nghe Cố Quân muốn giữ khoảng cách thì anh thấy hơi chạnh lòng. Dù sao Cố Quân cũng là người bạn đáng kết giao nhất mà anh gặp được từ khi xuống nông thôn tới nay, và hai người đã thực sự coi nhau là tri kỷ.
Chưa kể cả hai còn cùng nhau đi làm thuê trên thành phố suốt một tháng, giờ lại vừa cùng trải qua hoạn nạn, tình hữu nghị cách mạng này đáng lẽ phải rất vững bền. Vậy mà chỉ vì một câu nói của vợ, tình bạn ấy đã có nguy cơ tan vỡ.
Tề Kiệt thoáng thẫn thờ, sao anh cứ có cảm giác Vương Tuyết đang dùng kế ly gián, chia rẽ tình đồng chí giữa anh và Cố Quân thế này?
Thấy Tề Kiệt có vẻ hụt hẫng, Cố Quân lại nhớ đến lúc mình túng thiếu nhất, chính Tề Kiệt đã giúp anh tìm cách kiếm tiền, ơn này rất lớn. Anh thấy mình làm thế cũng hơi thiếu nhân nghĩa, bèn vỗ vai Tề Kiệt: "Tôi phải nghe lời vợ tôi thôi. Chủ yếu là cô ấy đang mang thai, không chịu nổi kích động."
Tề Kiệt nghe vậy thì sực tỉnh, hỏi lại: "Vậy nghĩa là đồng chí Cố Quân không trách tôi, chỉ là vì thanh niên trí thức Vương cảm thấy không thoải mái thôi đúng không?"
Cố Quân thành thật: "Những gì tôi nói ở đội trị an là lời thật lòng. Chuyện này thực sự không trách cậu được. Tôi không phải hạng người bưng bát cơm lên ăn xong, bát vỡ lại đi đổ lỗi cho đầu bếp."
Tề Kiệt nghe đến đó, lòng nhẹ nhõm hẳn: "Hiểu rồi. Vậy ngoài mặt chúng ta cứ theo ý thanh niên trí thức Vương, không cần đi lại quá gần gũi."
"Đợi cô ấy hết giận, hoặc đợi cô ấy sinh con xong, tôi sẽ sang cảm ơn và xin lỗi sau." Tề Kiệt tự thuyết phục bản thân rồi nhìn Cố Quân dặn dò: "Được rồi, tôi về đây. Anh cũng đừng bảo với cô ấy là vừa gặp tôi nhé, kẻo cô ấy lại nổi cáu với anh."
Nói xong, anh quay người đi, giơ tay vẫy vẫy thay lời chào.
Cố Quân: "..."
Cứ có cảm giác anh với Tề Kiệt như đôi bạn hoạt động bí mật đang cố liên lạc với nhau vậy. Cố Quân lắc đầu, cầm nắm lá bưởi về nhà.
Cửa cổng vẫn cài then, anh gõ cửa gọi: "Anh về rồi đây."
Lâm Thư đang nhóm lửa trong bếp, nghe tiếng liền đáp vọng ra: "Đợi em tí."
Cô cầm kẹp sắt, gắp một thanh củi đang cháy dở ra ngoài. Cố Quân đứng đợi một lúc mới thấy cô ra mở cổng. Cửa vừa hé, anh đã thấy thanh củi vẫn còn đang cháy lem lém dưới đất.
Lâm Thư bảo: "Anh bước qua ngọn lửa này đi, cho nó cháy hết uế khí."
Cố Quân không chút do dự, bước dứt khoát qua đống lửa nhỏ. Lâm Thư gắp thanh củi lên rồi dặn: "Trong nồi có nước ấm đấy, anh tự múc nhé, cứ cho thẳng lá bưởi vào thùng là được."
Cố Quân gật đầu: "Để anh đi tắm đã, lát nữa anh vào chườm nóng rồi bóp chân cho em."
Lâm Thư lắc đầu: "Anh mệt mà em cũng mệt, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. Lát nữa anh tự nấu gì đó mà ăn, em đi ngủ trước đây."
Cả ngày hôm nay thần kinh cô căng như dây đàn, giờ buông lỏng ra mới thấy mệt rã rời, cô chỉ muốn đi ngủ sớm.
Cố Quân dặn cô: "Ngày mai em đừng đi làm nữa, ở nhà mà nghỉ ngơi."
Lâm Thư "vâng" một tiếng rồi cầm thanh củi quay lại bếp, sau đó về phòng nằm nghỉ luôn.
Cố Quân xách nước vào phòng tắm, dùng nước lá bưởi dội sạch từ đầu đến chân. Tắm xong, cả người anh thơm sực mùi lá bưởi.
Một lúc sau, anh vừa lau tóc vừa xách thùng nước đi ra sân, nhìn về phía cửa sổ phòng Lâm Thư. Nghĩ đến chuyện cả ngày nay cô lo sốt vó đều là vì mình, khóe môi anh không tự chủ được mà nhếch lên.
Tự mỉm cười một mình một hồi, anh mới xách thùng đi giặt quần áo. Lúc múc nước, anh phát hiện trong chậu dưới hiên vẫn còn quần áo của Lâm Thư. Anh nhìn chằm chằm một lúc rồi quay đi giặt đồ của mình trước, vò qua vài cái rồi đem phơi.
Làm xong việc của mình, Cố Quân lại lẳng lặng nhìn cái chậu kia. Do dự hồi lâu, anh vẫn tiến lại gần. Thấy bên dưới mấy cái áo là đồ lót của cô, tai anh bỗng nóng bừng. Cuối cùng, anh không chạm vào đồ lót mà chỉ nhặt hai chiếc áo ngoài đi giặt.
Anh giặt cực kỳ cẩn thận, chẳng dám dùng sức quá mạnh, hai chiếc áo vốn không bẩn mà anh cứ vò đi vò lại tận bảy tám phút mới xong. Lúc phơi lên sào tre, anh còn tỉ mỉ vuốt phẳng từng nếp nhăn.
Sáng hôm sau, Lâm Thư ngủ dậy còn đang ngơ ngẩn một lúc mới đi đ.á.n. h răng. Đang chải răng, ánh mắt cô vô tình lướt qua sân và phát hiện ra điều gì đó không ổn. Cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cái dây phơi.
Hôm qua mình có giặt quần áo à? Nếu giặt rồi sao mình chẳng có ấn tượng gì nhỉ? Mà khoan, đồ lót của mình đâu rồi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!