Chương 27: (Vô Đề)

Anh đã hỏi kỹ rồi, sinh con ở bệnh viện tốn nhiều nhất cũng chỉ hết mười tệ thôi. Số còn lại cô có thể giữ để phòng khi con ốm đau không có tiền đi viện.

Tề Kiệt lên tiếng trấn an: "Thủ tục của mình là chính quy, bác họ tôi biết chuyện chúng ta bị nhốt chắc chắn sẽ tìm cách cứu ra."

Cố Quân im lặng một hồi mới hỏi: "Bác cậu thực sự có cách cứu chúng ta ra sao?"

Tề Kiệt khẳng định: "Dù sao bác tôi cũng là lãnh đạo ở nhà máy dệt, quan hệ nhân mạch chắc chắn phải có. Huống hồ chúng ta đâu có vi phạm pháp luật gì, bác tôi nhất định sẽ lo liệu. Có điều, phải làm sao để bác biết chúng ta đang bị nhốt ở đây đã. Chắc là phải đợi người của đội sản xuất tìm lên thành phố thì bác tôi mới biết đường mà tra tin. E là đêm nay anh em mình phải ngủ lại đây rồi."

Nói xong, cả hai cùng rơi vào im lặng.

Thời gian cứ thế lững lờ trôi qua, chẳng rõ là mấy giờ rồi, cánh phòng tối bỗng nhiên mở toang. Ánh sáng ch. ói lòa hắt vào khiến mọi người theo bản năng lấy tay che mắt. Người mở cửa gọi với vào trong: "Cố Quân, Tề Kiệt, hai anh ra ngoài!"

Nghe thấy tên mình, cả hai đều sững sờ. Sau khi thích nghi với ánh sáng, họ lồm cồm bò dậy. Có lẽ do ngồi quá lâu nên chân tay ai nấy đều tê dại. Cả hai kéo lê đôi chân cứng đờ, lảo đảo bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng tối, họ đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trời. Mặt trời bắt đầu khuất núi nhưng trời vẫn còn sáng rõ. Họ lên thành phố từ lúc bình minh, không ngờ giờ đã sắp tối. Tuy chỉ mới trôi qua mười mấy tiếng nhưng họ cảm giác như bị giam cầm cả ngày trời.

Anh nhân viên dẫn họ ra bảo: "Chúng tôi đã điều tra xong, các anh không buôn lậu. Đi theo tôi sang văn phòng lấy lại đồ đạc."

Cả hai lẳng lặng bước đi theo sau người của đội trị an. Đồ đạc không thiếu thứ gì, xe đạp cũng được trả lại đầy đủ. Vừa dắt xe ra khỏi cổng đội trị an, Tề Kiệt bỗng thắc mắc: "Lạ nhỉ, sao đám này tự nhiên lại trả lại hết đồ cho mình thế này?"

Dứt lời thì nghe thấy có người gọi tên mình: "Thanh niên trí thức Tề! Cố Quân!"

Họ nhìn theo tiếng gọi thì thấy đại đội trưởng và chủ nhiệm Tề của nhà máy dệt đang đứng đợi bên kia đường. Tề Kiệt nhìn thấy người quen, gương mặt cuối cùng cũng giãn ra, nở nụ cười trút bỏ gánh nặng. Cả hai dắt xe băng qua đường.

Vừa lại gần, đại đội trưởng đã vội vã kiểm tra hai người từ đầu đến chân: "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!"

Chủ nhiệm Tề liếc nhìn về phía đội trị an rồi hỏi: "Đồ đạc trả hết cho các cháu rồi chứ?"

Tề Kiệt gật đầu: "Trả hết rồi ạ. Sao bác làm được hay thế?"

"Thì sao nữa, đúng là 'quan một cấp đè c.h.ế. t người' mà. Bác lên thẳng Ủy ban Cách mạng tìm người khiếu nại việc đội trị an bắt người vô tội vạ. Đội trị an lần này dù không bị kỷ luật thì cũng bị phê bình ra bã cho xem."

Chủ nhiệm Tề nghe nói bên Ủy ban bảo rằng dạo này đội trị an hống hách quá, bên trên cũng thấy ngứa mắt. Họ chỉ chờ đội trị an phạm sai lầm để dằn mặt một trận cho bớt kiêu căng.

"Thôi, thấy các cháu bình an là bác yên tâm rồi, bác về trước đây. Hôm nào được nghỉ thì ghé nhà bác ăn bữa cơm nhé."

Sau khi chủ nhiệm Tề đi khuất, Tề Kiệt mới hỏi đại đội trưởng: "Sao mọi người biết chúng cháu bị bắt hay vậy? Cháu cứ tưởng sớm nhất cũng phải mai mới có tin cơ."

Đại đội trưởng thở phào, nhìn sang Cố Quân bảo: "Còn không phải nhờ vợ cậu ấy cẩn thận sao. Sáng sớm không thấy chồng về đã đi khắp nơi hỏi thăm, mãi không thấy người mới chạy đi tìm bác. Lúc bác lên thành phố tìm, cô ấy còn bảo bác ghé đội trị an hỏi trước. Nếu không có cô ấy nhắc, bác nghĩ rằng hôm nay hai đứa không ra được đâu, phải ngủ lại đó một đêm là cái chắc."

Tề Kiệt nghe vậy liền nhìn sang Cố Quân. Đúng là phải nhờ phúc của vợ anh rồi.

Cố Quân nghe những lời đó mà không khỏi ngỡ ngàng. Cô lo lắng cho anh thật sao? Nhưng liếc sang Tề Kiệt, anh lại chẳng dám tin chắc chắn rằng cô chỉ lo lắng cho một mình mình.

Khi họ về đến đội sản xuất thì trời đã tối hẳn. Mấy người đứng lại nói chuyện dưới gốc đa.

Tề Kiệt nói với đại đội trưởng: "Cháu với Cố Quân bàn rồi, phần vải vóc chúng cháu không lấy, cứ chia cho Đại Mãn với vợ Cố Quân mỗi người bảy thước vải, còn lại thì sung vào quỹ chung của đội. Còn hai cân phiếu dầu với hai cân phiếu đường thì cháu với Cố Quân chia đôi."

Đại đội trưởng gật đầu: "Được, cứ chia theo ý các cháu. À mà về nhớ hái ít lá bưởi mà tắm cho sạch uế khí, xả xui đi. Bác nhớ bên điểm thanh niên trí thức có hai cây bưởi đấy, qua đó mà hái."

Cả hai đều vâng dạ. Sau khi chào đại đội trưởng, họ cùng đi về một hướng.

Tề Kiệt lấy phiếu ra đưa cho Cố Quân: "Phiếu đường tôi không lấy đâu, coi như quà cảm ơn gửi cho vợ anh."

Cố Quân lắc đầu: "Cái gì ra cái đó." Anh chỉ rút lấy một tờ phiếu đường và một tờ phiếu dầu.

Tề Kiệt thấy vậy cũng không ép, liền nói thêm: "Vụ sữa mạch nha anh nhờ hỏi, sáng nay tôi hỏi bác tôi rồi. Nghe nói đợt thu mua tới nhà máy sẽ phát, chắc được hai hộp đấy. Bác bảo nếu muốn lấy thì phải chờ, lúc đó lấy lương thực ra đổi, mười cân lương thực một hộp."

Đổi ra tiền thì giá đó cũng xấp xỉ ở cửa hàng bách hóa, nhưng vấn đề là ở cửa hàng phải có phiếu mới mua được, nên mười cân lương thực vẫn là quá hời. Người thành phố thì thiếu gạo, người nhà quê lại thiếu nhu yếu phẩm, nên việc lấy gạo đổi đồ vẫn thường xuyên diễn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!