Cố Quân đáp: "Ở đội sản xuất mình có ông Bảy, ngày trẻ cụ từng làm đầu bếp nhà hàng trên phố đấy, anh vừa sang hỏi ông ấy xong."
Lâm Thư ngạc nhiên: "Anh sang hỏi là ông ấy chỉ cho ngay à?" Thời này những người làm nghề bếp thường rất kín tiếng, chuyện truyền nghề đâu có dễ dàng thế.
Cố Quân thật thà: "Anh hứa với ông ấy mấy ngày tới ngày nào cũng biếu ít cá nheo với chạch cho ông ấy ăn cho đỡ thèm, thế là ông ấy đồng ý dạy anh vài đường cơ bản luôn."
Hóa ra cái gọi là "bí quyết truyền nghề" cũng chẳng quan trọng bằng một miếng ăn vào bụng lúc này. Lâm Thư vốn định bụng xong đợt bận rộn này sẽ dạy Cố Quân nấu nướng, giờ thấy anh có hẳn "sư phụ" xịn dạy bảo, cô cũng dẹp luôn ý định đó, cứ để anh trổ tài xem sao.
Chập choạng tối, Lâm Thư vừa cắm cơm xong thì thấy Cố Quân dẫn theo một ông già gầy gò, tóc hoa râm về nhà. Anh giới thiệu với cô: "Đây là ông bảy."
Trong đội sản xuất này, loanh quanh một hồi kiểu gì cũng ra họ hàng dây mơ rễ má, dù có cách mấy đời thì vẫn cứ gọi một tiếng bề trên cho đúng phép tắc. Lâm Thư liền chào theo anh: "Cháu chào ông bảy ạ."
Ông bảy cười khà khà gật đầu, rồi quay sang bảo Cố Quân: "Cái thằng này, mồ côi mồ cút tự thân vận động mà cũng cưới được cô vợ xinh xẻo thế này, đúng là phúc đức tám đời nhà anh."
Hai người họ cưới xin thế nào, cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng. Lâm Thư thì mặt không biến sắc, nhưng liếc sang Cố Quân thì thấy anh đang bồn chồn thấy rõ. Anh định nặn ra một nụ cười nhưng khóe miệng cứ giật giật, trông gượng gạo vô cùng.
Lâm Thư thầm nghĩ: "Cái anh này mà đặt vào ba mươi năm trước cho đi làm đặc công thì chắc vừa ra quân ngày đầu đã bị tóm gọn cả ổ vì cái mặt không biết giấu cảm xúc."
Ông bảy ngạc nhiên nhìn Cố Quân: "Sao thế, cái mặt cậu bị làm sao kia? Chê vợ không đủ xinh hay gì?"
Lâm Thư vội vàng đỡ lời: "Ông bảy ơi, cụ nhìn anh nhà cháu lớn lên từ bé mà còn không hiểu tính anh ấy sao? Anh ấy hay ngại lắm, cứ trêu vài câu là lại chẳng nói chẳng rằng, cứ như bị ngậm hột thị ấy."
Cố Quân nghe cô giải thích thì không đồng tình lắm, định bụng lát nữa phải nhắc cô đừng có suốt ngày bảo anh hay ngại, kẻo người ngoài lại cứ lấy chuyện vợ chồng ra trêu chọc anh.
Với cả, anh thấy mình cũng đâu đến mức đấy.
Ông bảy nhìn Cố Quân, nhớ lại hồi trước mỗi lần trêu chuyện lấy vợ, anh toàn im như thóc, chỉ biết cặm cụi làm việc. Nghĩ kỹ lại thì đúng là thế thật.
Lâm Thư quay vào nhà rót bát nước mát bưng ra: "Ông uống nước cho đỡ khát ạ."
Ông bảy vội đón lấy, không ngớt lời khen: "Đúng là vợ Cố Quân có khác, hiểu chuyện quá. Người thành phố có giáo d.ụ. c nhìn nó khác hẳn."
Lâm Thư mỉm cười: "Dạ, hai bác cháu cứ bàn việc đi ạ, cháu ra vườn hái ít rau xanh."
Cô xách rổ, dặn Cố Quân: "Anh cứ làm việc với ông đi nhé."
Cố Quân dặn với theo: "Em đi đứng cẩn thận đấy."
Đợi Lâm Thư đi khuất, ông bảy mới nhấp ngụm nước rồi bảo Cố Quân: "Lúc đầu mọi người chẳng ai tin là cậu lại rước được một cô tiểu thư thanh niên trí thức về đâu. Họ bảo dân thành phố kiều diễm thế, không chịu được khổ, sớm muộn gì cũng quậy cho cửa nhà nát bét."
Cố Quân nhíu mày cắt lời: "Cô ấy không phải người như vậy."
Ông bảy gật đầu: "Mới tiếp xúc thì thấy cô ấy khá biết điều, ăn nói khéo léo, đúng kiểu người biết vun vén gia đình. Tuy việc nặng có thể không làm được, nhưng đã có cậu lo rồi còn gì? Cậu lo việc ngoài đồng kiếm công điểm, cô ấy lo việc trong nhà cơm nước giặt giũ, thế là ấm êm rồi. Đời người sướng khổ chỉ mình mình biết, mặc kệ thiên hạ nói ra nói vào, mình thấy hạnh phúc là được."
Lúc này Cố Quân mới nở nụ cười tự nhiên: "Vâng, cháu hiểu rồi."
Ông bảy giục: "Thôi, mau làm lươn đi. Máu lươn bổ lắm, nhớ lúc làm phải đập đầu trước rồi rạch bụng lấy nội tạng thật nhanh, có thế mới giữ được phần m.á. u bổ dưỡng."
Cố Quân chăm chú nghe rồi bắt tay vào làm ngay.
Lâm Thư ra vườn hái rau, nhìn những quả cà chua đỏ mọng mà lòng thấy vui lây. Từ ngày không có bà mẹ kế của Cố Quân sang phá phách, vườn tược tốt tươi hẳn ra.
Mấy người thanh niên trí thức thỉnh thoảng cũng ghé hái một ít nhưng chẳng đáng là bao, cô chưa bao giờ phải lo thiếu rau xanh cho bữa ăn.
Hái xong nắm rau muống với mấy quả cà chua, cô định quay về thì gặp một người bạn cũ trong nhóm thanh niên trí thức là Diệu Phương Bình.
Cô nàng này dáng cao, gương mặt đậm chất con gái miền Bắc. Hai người chạm mặt nhau đều thoáng sững sờ.
Ngày trước họ chơi khá thân, nhưng từ khi Vương Tuyết kết hôn thì tình cảm lạnh nhạt dần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!