Chương 24: (Vô Đề)

Đại Mãn tuy không hỏi gì thêm, nhưng vừa nhìn thấy Tề Kiệt là cậu biết ngay vụ này có hy vọng! Ai mà chẳng biết thanh niên trí thức Tề có quan hệ rộng trên thành phố, đường đi nước bước của cậu ta hơn đứt mấy người trong đội sản xuất này.

Bốn người họ tranh thủ lúc trời còn tối mờ để bắt chạch và cá nheo. Nhờ Tề Kiệt có đồng hồ đeo tay nên canh giờ rất chuẩn, gần 6 giờ sáng cả nhóm mới kết thúc công việc, ai nấy đều mang chiến lợi phẩm về nhà.

Lâm Thư vừa làm xong bữa sáng thì Cố Quân cũng vừa về đến nơi. Anh đổ cả giỏ cá vào chậu, Lâm Thư nhìn đống cá tôm đầy gần nửa chậu mà thốt lên kinh ngạc: "Nhiều thế này cơ á?!"

Cố Quân giải thích: "Không phải mình anh bắt hết đâu, còn có phần của Tề Kiệt và một thanh niên trí thức nữa. Ở điểm thanh niên trí thức đông người, không tiện cất đồ nên họ gửi nhờ ở nhà mình."

Nghe anh nói, tâm trạng Lâm Thư bỗng trở nên phức tạp. Xem ra hiện giờ nam chính vẫn rất tin tưởng Cố Quân. Nếu không phải vì thiết lập đối đầu trong truyện và cái tai họa tù tội sau này, thì thực ra cứ đi theo một nam chính có nhiều tài nguyên như vậy cũng đủ để hưởng sái chút béo bở. Thế nhưng, đi kèm với tài nguyên không chỉ là cơ hội mà còn là hiểm họa khôn lường.

Cô vẫn chưa yên tâm nên truy vấn lần nữa: "Anh chắc chắn giấy tờ mua bán kia không có vấn đề gì chứ?"

Cố Quân nhìn cô với vẻ khó hiểu: "Em thấy Tề Kiệt không đáng tin à?" Trước đây cô vốn rất coi trọng Tề Kiệt cơ mà, đáng lẽ không nên có suy nghĩ đó mới phải.

Lâm Thư lắc đầu: "Không phải thế, nhưng ngay cả thanh niên trí thức Tề cũng có lúc bị người ta lừa, nên mình cứ phải cẩn thận, xác minh đi xác minh lại cho chắc."

Cố Quân thầm nghĩ quả đúng là như vậy, nhưng anh vẫn nghiêm túc cân nhắc rồi mới bảo: "Được rồi, sáng mai lúc đi bắt cá anh sẽ hỏi kỹ lại Tề Kiệt một lần nữa."

Lâm Thư "vâng" một tiếng rồi giục: "Thôi ăn sáng đã anh."

Bữa sáng hôm nay vẫn là bánh ngô. Càng gần đến ngày phát lương, Lâm Thư càng phải tiết kiệm. Buổi sáng cô chỉ cho ăn bánh ngô, không nấu cháo để dành gạo nấu bữa trưa. Bữa trưa là quan trọng nhất, phải ăn no thì buổi chiều mới có sức mà làm việc.

Ăn xong, hai người cùng đi ra chỗ gốc đa cổ thụ tập trung. Trên đường đi, Cố Quân bảo cô: "Sáng nay anh hỏi Đại Mãn rồi, cậu ấy bày cho anh mấy cách làm giảm chuột rút."

Lâm Thư tò mò: "Cách gì thế anh?"

Cố Quân đáp: "Buổi tối phải chườm nóng rồi massage chân." Anh ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Trưa nay lúc nghỉ anh sẽ nhờ Đại Mãn dạy cách xoa bóp, tối về... anh làm cho em."

Lâm Thư nghe ra sự ngập ngừng trong giọng nói của anh, cô liền đáp ngay: "Vâng, cứ làm theo cách anh nói đi, miễn là hiệu quả là được."

Trong cái thời đại bảo thủ này, sự đụng chạm đó được coi là rất thân mật, nhưng với một người hiện đại như Lâm Thư thì cô chẳng thấy có gì phải ngại.

Thứ nhất là do quan niệm khác biệt, thứ hai là cơn đau tối qua quá kinh khủng, cô không muốn cứ dăm bữa nửa tháng lại bị một trận như thế, cực hình lắm.

Cô đồng ý dứt khoát đến mức Cố Quân còn tưởng cô nghe nhầm.

Anh phải lặp lại lần nữa: "Là giống như tối qua, anh bóp bắp chân cho em đấy, em không thấy phiền chứ?"

Lâm Thư lắc đầu lia lịa: "Phiền gì mà phiền? Tối qua em đau muốn c.h.ế. t đi được, cứ tưởng có ai dùng d.a. o cắt gân chân mình không bằng."

Cố Quân đã hiểu, cô vì sợ đau nên mới không để tâm mấy chuyện lễ nghi đó. Hai người vừa đi vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến chỗ gốc đa.

Khi mọi người đã tập trung đông đủ, đại đội trưởng cầm loa thông báo: "Có đơn vị trên thành phố muốn thu mua cá nheo và cá chạch, bà con ai rảnh thì đi bắt thêm. Một con cá nheo đổi được một viên kẹo, hai con cá chạch đổi một viên kẹo. Lưu ý là cá bé quá thì không lấy nhé."

Nghe thấy dùng kẹo để đổi, đám đông bắt đầu bàn tán: "Thịt với đường cái nào giá trị hơn chúng tôi đều biết cả. Đổi bằng kẹo thế này thì đơn vị kia có keo kiệt quá không?"

Đại đội trưởng giải thích: "Số kẹo này là trích từ quỹ chung của đội ra trả trước. Lãnh đạo trên kia bảo sẽ dùng phiếu và nhu yếu phẩm để trao đổi với đội mình, số đó sẽ được thu vào kho công, đến cuối năm chia cho mọi người sau."

Trong đám đông có người xì xào: "Nói đi cũng phải nói lại, đồ đạc thì chưa thấy đâu. Với lại mấy con cá nhớt nháp này khó bắt bỏ xừ, còn phải đi làm công cho đội nữa chứ, nếu cứ mải mê bắt cá thì công điểm tính thế nào?"

Người lớn thì thấy không bõ công, nhưng lũ trẻ con đi làm cùng ba mẹ vốn chẳng được mấy công điểm thì lại rất hào hứng khi nghe thấy được đổi kẹo. Cá nheo, cá chạch thì lâu lâu vẫn được ăn, mà nhà lại chẳng sẵn dầu mỡ, nấu nướng vụng về nên toàn mùi bùn tanh, chẳng ngon lành gì.

So với cá mú, chúng thèm những viên kẹo ngọt ngào hơn nhiều. Cả năm trời, trẻ con nông thôn chắc chỉ đến Tết mới được nếm một hai viên kẹo, nên đối với chúng, kẹo là thứ vô cùng quý giá.

Đại Mãn nghe đại đội trưởng nói xong thì nhìn về phía Cố Quân. Cậu đã lờ mờ đoán ra vấn đề. Việc sáng nay anh Quân rủ cậu tđi bắt cá là đã xin phép đại đội trưởng, nghĩa là làm việc công khai, không phải buôn lậu, cùng lắm là anh em kiếm chút tiền chênh lệch thôi.

Mà chút tiền chênh lệch đó đối với một người chỉ biết cắm mặt vào kiếm công điểm như cậu thì cũng là một khoản khá khẩm rồi.

Cố Quân tình cờ chạm mắt với Đại Mãn. Thấy Đại Mãn nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ cảm kích, anh chỉ lặng lẽ dời mắt đi, không muốn đáp lại cái vẻ nịnh nọt đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!