Chương 23: (Vô Đề)

Nghĩ vậy, Lâm Thư liền nói luôn: "Đợi qua vụ mùa này, anh học chữ với em đi."

Cố Quân nghe xong, ngẩng lên nhìn cô một hồi lâu: "Em chê anh không biết chữ à?"

Lâm Thư xua tay: "Dừng lại, em không hề chê anh. Em chỉ thấy việc biết chữ là rất cần thiết, vạn nhất sau này có lúc cần dùng đến, anh cũng không bị mù tịt chẳng hiểu gì."

"Với cả, anh có định cho con đi học không?"

Cố Quân gật đầu chắc nịch: "Tất nhiên là có chứ."

Bản thân anh có thể mù chữ, nhưng con anh nhất định phải được học hành t. ử tế.

Lâm Thư nghe vậy liền bồi thêm: "Thế vạn nhất sau này con đi học về, nó chỉ vào một chữ hỏi anh đọc thế nào mà anh lại chịu c.h.ế. t không nói được, lúc ấy tính sao?"

Cố Quân bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc. Tuy anh thấy lý do đầu tiên chưa thuyết phục lắm, nhưng cứ nghĩ đến cảnh sau này bị con hỏi khó, chân mày anh vô thức nhíu c.h.ặ. t lại.

Thấy anh d.a. o động, Lâm Thư biết mình đã đ.á.n. h trúng "tử huyệt" của anh, cô hỏi lại lần nữa: "Thế tóm lại là có học không?"

Cố Quân gật đầu, đáp rất nhanh: "Học!"

Lâm Thư lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Thành giao, thế thì đợi xong vụ mùa nhé."

Cô cầm đèn dầu đứng dậy: "Chuyện của anh với thanh niên trí thức Tề đã báo cáo qua với đại đội trưởng rồi thì em cũng không ý kiến gì nữa." Nói xong, cô đi thẳng về phòng.

Cố Quân đứng im tại chỗ, ngẫm nghĩ về lời cô vừa nói.

Dạy anh học chữ sao? Nhưng ở cái tuổi này của anh, liệu còn học vào không? Nói ra ngoài chắc người ta cười cho thối mũi.

Hay là cứ giữ bí mật, không nói cho ai biết nhỉ? Nghĩ đến đây, Cố Quân nhìn về phía cửa phòng Lâm Thư.

Lâm Thư vừa mở cửa ra đã thấy anh đứng đó, cô ngạc nhiên hỏi: "Lại chuyện gì nữa thế anh?"

Cố Quân hơi nghiêng mặt, tránh ánh mắt của cô: "Chuyện anh học chữ với em... em đừng kể với ai bên ngoài nhé, họ lại cười cho."

Nhìn bộ dạng và vẻ mặt của anh lúc này, Lâm Thư không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Cố Quân thấy cô cười thì chỉ còn biết nhìn cô, nghiêm túc nhắc lại: "Đừng có nói ra ngoài đấy."

Lâm Thư mím môi nhịn cười: "Em biết rồi, em không nói với ai đâu. Coi như đây là bí mật giữa hai chúng ta nhé."

Nghe cô nói đó là bí mật riêng của hai người, tim Cố Quân bỗng đập nhanh không kiểm soát, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.

Lâm Thư hỏi: "Còn việc gì nữa không?"

Cố Quân lắc đầu.

Lâm Thư: "Thế về phòng ngủ đi, mai còn phải dậy sớm."

Ngày mai cô cũng phải đi làm, ra đồng nhổ cỏ cho ruộng lạc và ruộng ngô. Cô đang mang bầu nên không ngồi xổm lâu được, làm việc khá chậm, vả lại cũng chỉ làm buổi sáng nên chỉ được tính hai công điểm.

Dù ít dù nhiều có vẫn hơn không. Với cả lúc nhổ cỏ, cô còn có thể tán gẫu với mấy bà, mấy cụ trong đội. Các cụ tuổi cao sức yếu nên cũng chỉ làm lúc trời chưa nắng gắt, công điểm chỉ nhỉnh hơn Lâm Thư một chút.

Đang ngủ nửa đêm, bắp chân Lâm Thư bỗng lên cơn chuột rút đau điếng, khiến cô tỉnh giấc ngay lập tức.

Cả cái bắp chân cứng đờ lại, cô định cử động một chút nhưng chỉ cần nhích nhẹ là cơn đau lại thấu đến tận óc. Đau đến mức nước mắt chực trào ra, cô vội gọi: "Cố Quân, Cố Quân ơi!"

Cố Quân đang lơ mơ thì nghe tiếng gọi, giật mình tỉnh hẳn. Vừa tỉnh táo lại, anh nghe rõ ràng có người đang gọi tên mình.

Nhà này ngoài Vương Tuyết ra thì còn ai vào đây nữa? Cố Quân bật dậy ngay lập tức, chẳng kịp mặc áo hay xỏ giày, cứ thế để m*nh tr*n chân đất chạy sang, đẩy phăng cửa phòng cô ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!