Thế này chỉ mới gọi là vào vụ gặt ư?
Chẳng lẽ chuỗi ngày thức khuya dậy sớm vừa qua không tính là đang chạy đua với mùa màng sao?
Bên ngoài trời vẫn ướt sũng. Sáng nay chắc chưa cần phơi thóc, mà kiểu thời tiết này cũng chẳng hề hợp cho một bà bầu gần bảy tháng như cô đi làm việc đồng áng. Lâm Thư cúi đầu nhìn cái bụng đã to hơn hẳn so với hồi mới xuyên không tới đây, khẽ thở dài một hơi.
Thú thực, cô vẫn rất sợ chuyện sinh nở. Nhưng ngày nào cô cũng tự nhủ phải giữ tâm trạng vui vẻ thì mới dễ sinh được. Nghĩ vậy, Lâm Thư cố nở nụ cười, một tay đỡ eo rồi bước xuống giường.
Trong phòng tối mờ, cô thắp ngọn đèn dầu lên. Trận mưa hôm qua khiến trời hơi se lạnh, cô tìm một chiếc áo sơ mi caro đỏ dài tay mặc vào. Chải đầu xong, cô dùng dây thun buộc thấp sau gáy rồi mới cầm đèn ra sân.
Trời tối đen như mực, chẳng rõ còn mưa hay không, nhưng nhìn những vũng nước nhỏ trên sân lăng tăng gợn sóng, chắc là vẫn đang mưa lâm thâm. Cô đi về phía bếp thì thấy Cố Quân đang làm bánh ngô. Gian bếp tối lờ mờ, chỉ có ánh lửa từ cửa lò hắt ra.
Nghe thấy tiếng động, anh quay lại bảo: "Hôm nay trời mưa, em không cần đi làm đâu."
Lâm Thư đặt đèn dầu lên bệ bếp: "Em tỉnh rồi nên dậy luôn."
Cô xắn tay áo, đứng cạnh anh cùng nặn bánh. "Anh đi làm việc khác đi, để em làm chỗ này cho."
Cố Quân gật đầu: "Vậy anh đi gánh ít nước về."
Lâm Thư vội cản: "Đừng, hết nước thì thôi đã. Hôm qua mưa to thế, nước sông chắc chắn đang dâng cao, nguy hiểm lắm."
Cố Quân định nói gì đó, nhưng dường như đoán được ý anh, cô ngắt lời ngay: "Anh đừng có bảo là anh biết bơi. Mấy vụ c.h.ế. t đuối toàn là người biết bơi cả đấy."
Nói rồi, cô dứt khoát đẩy anh ra: "Thôi, anh tiếp tục nặn bánh đi, khỏi đi gánh gồng gì nữa."
Cố Quân đứng hình... Anh trông giống hạng người không biết nghe lời lắm sao? Nhưng rồi anh vẫn lẳng lặng nặn cho xong chỗ bánh ngô.
Thấy anh nghe lời, Lâm Thư mới đi đ.á.n. h răng rửa mặt. Nhìn chiếc bàn chải đ.á.n. h răng chỉ còn vài sợi lông thưa thớt mà cô thấy nản lòng. Đến cái bàn chải t. ử tế còn chẳng có, nói gì đến kem đ.á.n. h răng, toàn phải dùng loại bột đ.á.n. h răng rẻ tiền mấy xu một gói.
Vệ sinh xong, cô cất đồ dùng rồi quay lại bếp hỏi Cố Quân: "Mọi người trong đội sản xuất thường dùng gì để đ.á.n. h răng thế anh?"
Cố Quân nhìn cô: "Người thì dùng cành liễu, người thì dùng bàn chải làm từ lông heo."
Lâm Thư nhăn mặt: "Bàn chải lông heo á? Thế không bị hôi à? Có cứng lắm không?"
Cố Quân đáp: "Cũng ổn, ngâm qua giấm với nước nóng là hết mùi, không cứng lắm đâu."
Lâm Thư do dự hồi lâu mới bảo: "Thế anh làm cho em một cái nhé."
Dù nghe hơi ghê nhưng có vẫn còn hơn không. Nếu người khác dùng được thì chắc cô cũng dùng được thôi. Cố Quân gật đầu đồng ý, trong lòng thầm tính toán xem mình còn đủ tem phiếu để đổi bàn chải và kem đ.á.n. h răng không.
Bánh ngô vừa cho vào xửng hấp thì bên ngoài đã có tiếng gọi đi làm. Lâm Thư nói: "Anh cứ đi trước đi, lát nữa em mang cơm qua cho."
Cố Quân lắc đầu: "Thôi, đường trơn lắm. Lát anh bảo Đại Mãn nhắn vợ cậu ấy ghé qua lấy là được."
Lâm Thư đồng ý: "Cũng được." Đường đất gặp mưa đúng là trơn như đổ mỡ.
Cố Quân rửa tay, khoác chiếc áo tơi lên vai, đội mũ rơm rồi đi làm. Hơn một tiếng sau, Xuân Phân mới ghé lấy cơm sáng. Cô ấy chắc cũng vừa từ ngoài đồng về, người ngợm sũng nước, ống quần dính đầy bùn đất.
Xuân Phân đứng ngoài sân gạt bớt bùn dưới đế giày rồi mới bước vào nhà, than vãn: "Vụ gặt mà cứ mưa dầm dề thế này thì hỏng hết lúa mất."
Lâm Thư rót cho cô ấy chén nước ấm: "Mấy năm trước có bị thế này không chị?"
Xuân Phân uống một hơi hết sạch chén nước, lúc này mới hoàn hồn: "Năm nào tầm này chẳng mưa, chỉ là mưa nhanh hay mưa lâu thôi."
Lâm Thư thở dài: "Mong là năm nay mưa đừng có dồn dập quá. Chị đợi tí em đi lấy cơm."
Một lát sau, cô mang ra một cặp l.ồ. ng cơm và một bình nước. Xuân Phân bỏ vào giỏ rồi dặn: "Trưa tôi lại ghé lấy cơm nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!