Chương 18: (Vô Đề)

Thấy con trai hình như còn chuyện muốn nói nhưng chưa dám mở miệng, Thi Hướng Minh không gặng hỏi thêm, chỉ xoa đầu con rồi kiên nhẫn dẫn dắt từng chút một.

"Thế… con không có ấn tượng gì khác sao?"

"Cái giường này… sau này lúc nào con cũng được ngủ chung với em gái hả ba?"

"Ừ. Cái giường này là dì Vương đặc biệt nhờ thợ mộc đóng cho tụi con. Cái bàn học bên ngoài cũng vậy, còn cả cái tủ quần áo này nữa…"

- Thi Hướng Minh vừa nói vừa quay lại vỗ nhẹ vào cánh tủ, rồi mở cửa ra: - "Sau này quần áo của con để bên trái, quần áo của em gái thì để bên phải nhé."

Đôi mắt Thi Thư Văn sáng rực lên, từ trên giường thò nửa người xuống, ngó nghiêng hết giường rồi lại đến tủ, càng xem càng hứng thú.

"Nếu sau này dì ấy luôn đối xử tốt với con và em, thì con… con đồng ý gọi dì ấy là mẹ!"

Dì Vương rất khỏe, nhưng mà lại xinh đẹp, người lúc nào cũng thơm.

Hơn nữa… hơn nữa cậu còn rất thích chiếc giường mềm này, nằm trong chăn ấm áp, giống như được ngủ trên… một đám bông vậy.

Trước kia ở nhà bác cả bên nội, cậu với em gái phải ngủ chung ở cái giường cũ kĩ ngoài nhà ngang. Chăn vừa rách vừa hở gió, đêm nào cũng nghe mùi chân hôi của ông nội phảng phất trong không khí.

Còn bây giờ, cậu không chỉ có giường riêng, mà giường lại vừa to vừa sạch sẽ.

Chỉ cần bấy nhiêu thôi, Thư Văn đã thấy… mẹ kế này cũng không tệ chút nào.

"Về sau, đây chính là nhà của chúng ta."

- Thi Hướng Minh bật cười.

Thư Văn ôm chăn, chỉ ló nửa khuôn mặt, nghe vậy thì mắt cười cong cong, ánh mắt rốt cuộc cũng ngập đầy niềm vui.

"Con ngủ thêm chút nữa đi, ba sẽ lấy quần áo sạch để sẵn trên thang giường cho."

"Vâng."

Nói rồi, Thư Văn lại rút vào trong chăn, chỉ chốc lát sau đã lôi cái áo bông ra khoe.

"Ba, sau này con cũng được đi học như anh Quân chứ?"

Thi Quân là con trai bác cả, chỉ hơn Thư Văn một tháng tuổi thôi, vậy mà đã học nửa năm tiểu học rồi.

"Ừ, trước hết con sẽ học lớp mẫu giáo lớn nửa năm, rồi lên tiểu học. Em gái thì sẽ đi nhà trẻ."

Hai năm trước anh chị cũng hứa sẽ cho con đi học, ai ngờ đến nơi lại chẳng cho vào nhà trẻ, đến tuổi vào tiểu học cũng không lo đăng ký.

Thi Hướng Minh thấy may mắn vì đã kịp đón hai đứa về. Giờ chỉ cần cho thằng lớn đi học sớm một chút, để không bị tụt lại quá xa bạn bè đồng trang lứa là được.

"Con cũng muốn học đọc học viết nữa!"

Nằm trên chiếc giường mới, chăn thì ấm, nhà thì đẹp, sắp tới còn được đi học… tất cả những điều ấy khiến Thư Văn vừa mừng vừa bất ngờ.

Cậu bé ôm chăn lăn qua lăn lại, cười ngây ngô một mình.

Thi Hướng Minh không nói gì thêm, chỉ cúi xuống đắp lại chăn cho tiểu Uyển, rồi nhẹ nhàng khép cửa, bước ra ngoài.

Ngày đầu tiên hai đứa nhỏ trở về nhà, là bắt đầu bằng nụ cười.

….

43 khu tập thể

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!