Nhà thợ mộc Trịnh ở khu tập thể số 7, một căn nhà trệt bốn người ở, rộng chưa đầy 30 mét vuông với hai gian nhỏ.
Cả dãy nhà trệt ít nhất có hai chục gian. Vì phía trước nhà này chính là cửa sau nhà khác nên chuyện nấu nướng phải gom chung vào một dãy bếp bên hông.
Khi ba người tới nơi, Trịnh thợ mộc đang lúi húi nấu cháo trong bếp.
Ngay trước bếp, đặt một khúc gỗ đã được gọt nhẵn, bên cạnh còn có một chiếc giường đôi đang thành hình.
Nhân lúc Lưu Siêu Tiên vào bếp nói chuyện với ông, Vương Niệm tranh thủ lại gần, quan sát kỹ tay nghề thợ mộc.
Mỗi thanh gỗ đều được mài láng bóng, áp sát còn nghe mùi dầu trẩu thoang thoảng.
"Đồng chí muốn đóng loại giường gì?"
Thợ mộc bưng bát cháo loãng từ trong bếp đi ra, vừa thổi vừa hỏi.
Không vòng vo, Vương Niệm lấy ngay bản vẽ hôm qua ra:
"Đồng chí xem kiểu này có làm được không?"
"Cái này cô tự vẽ à?"
- Lưu Siêu Tiên tò mò, ghé sát nhìn.
"Ừ, tôi tự nghĩ ra thôi."
- Vương Niệm cười: - "Thi Uyển mới ba tuổi, nếu để con bé trèo lên xuống giường cao thì tôi không yên tâm. Nhưng dù sao cũng là con gái, để ngủ dưới đất thì cũng bất tiện…"
Cũng chỉ vì nhà quá chật, hai đứa trẻ chắc phải ở chung phòng nhỏ vài năm nữa. Nhà cửa không thể nới rộng, chỉ có thể khéo xoay sở từ cái giường mà thôi.
Bản vẽ của Vương Niệm tham khảo từ giường tầng ở ký túc xá kiếp trước, có cầu thang nhỏ có thể tận dụng làm ngăn tủ.
Phần giường trên thiết kế hơi phức tạp, có thể tháo rời khung, đầu giường còn gắn thêm vài ngăn kéo nhỏ. Sau này mua ít vải bông về che lại, giường trên sẽ thành một không gian riêng tư cho con.
"Trời ơi, em chu đáo thật đó!"
- Hoàng Thu Hồng tròn mắt, giọng bật cao.
Chị vốn cũng có một trai một gái. Con trai đang ngủ tạm ở phòng khách, còn chị và chồng nằm giường lớn cùng bé gái. Nhưng thằng bé đã sắp mười tuổi, ngủ chung với cha mẹ thì quả là bất tiện.
Hai vợ chồng cũng vừa bàn tính muốn đóng một cái giường đôi: con trai ngủ tầng trên, tầng dưới thì che tạm bằng tấm vải. So ra, sự tính toán của Vương Niệm quả thật làm chị thấy xấu hổ.
"Nhưng mà làm vậy thì tốn tiền lắm."
- Lưu Siêu Tiên ngập ngừng, tiếc rẻ: - "Có giường cho con ngủ đã là tốt rồi, đâu cần cầu kỳ thế."
Vương Niệm còn chưa kịp đáp, Hoàng Thu Hồng đã chen vào:
"Chị nghĩ mà xem! Giường này con bé dùng được đến tận lúc cưới cũng chẳng hỏng. Tính ra còn tiết kiệm hơn nhiều."
Đúng là một lần làm cho chắc, khỏi lo sau này con lớn mà chẳng có chỗ đàng hoàng.
Ngẫm nghĩ một hồi, Lưu Siêu Tiên thấy cũng có lý.
"Giường này đồng chí vẽ nhìn thì khó, chứ thật ra không tốn mấy công sức. Chủ yếu là phần cầu thang thôi."
- Thợ mộc vừa nói vừa trả lại bản vẽ cho Vương Niệm, rồi ngồi xuống hút nốt chén cháo.
Cháo cạn đáy, ông đặt bát xuống, vẫy tay:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!