"Tôi thấy là cô ngứa đòn rồi."
Tôi quấn chặt roi quanh tay hai vòng.
Tôi phấn khích, thậm chí là cuồng nhiệt.
Thực ra, tôi thích nhìn cô ấy phản kháng, giờ phút này máu nóng trong người tôi sôi lên.
"Tối nay, tôi sẽ đánh chết cô."
Một phát roi quất xuống, da thịt cô ấy ngay lập tức nát bươm, cô ấy cố đứng lên rồi lại ngã xuống.
Cô ấy không van xin, không chạy trốn, chỉ úp mặt xuống đó.
Tôi ra lệnh: "Chống cự đi..."
Cô ấy im lặng, tôi lại ra lệnh: "Bò dậy."
Cô ấy vẫn không động đậy.
Tôi chán nản, liền kéo phăng áo cô ấy lên, lôi cô ấy đứng dậy.
Tôi vả cô ấy một cái rồi tiếp tục ra lệnh: "Tôi bảo cô phải chống cự."
Cô ấy vẫn không dám cử động.
Tôi mắng: "Đồ hèn nhát, đồ chó cái."
Cô ấy nhả ra một ngụm máu, như chịu đựng số phận mà nằm im, nói: "Đánh chết tôi đi, đánh chết tôi đi cho xong, sống thế này tôi chịu không nổi nữa, đánh chết tôi cho nhanh."
Ôi trời!
Thực ra, làm gì tôi nỡ đánh chết cô ấy?
Đánh cô ấy xong, tôi còn ai để đánh nữa?
Tôi kéo tóc cô ấy, nói: "Tôi đổi ý rồi, không những không giết cô, tôi còn cho cô ra ngoài."
Nghe vậy, tôi thấy mắt cô ấy lóe lên chút hy vọng.
"Nhưng tôi sẽ l*t s*ch quần áo của cô, tôi sẽ bắt cô đứng trơ trọi dưới ánh nắng, cho mọi người nhìn vào thân thể tả tơi của cô."
Tôi như phát điên mà lột đồ cô ấy.
Tôi đẩy cô ấy ra cửa thật mạnh, nhưng cô ấy không đi.
Cô ấy khóc lóc van xin: "Đừng, tôi sợ, tôi sai rồi, tôi nghe lời, đừng làm vậy với tôi."
Tôi dụ dỗ: "Đây không phải lỗi của cô. Chúng ta phải phản đối sự kỳ thị đối với phụ nữ bị gán mác lẳng lơ."
"Những con mắt nhìn thân thể cô, cái miệng chấm điểm thân thể cô, bàn tay chỉ trỏ vào cô, chúng mới là kẻ sai."
Cô ấy lắc đầu: "Không không không, tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, tôi không đi, đều là lỗi của tôi, tha cho tôi đi, buông tha cho tôi đi."
"Đánh tôi đi, mắng tôi đi, nhưng đừng đuổi tôi ra ngoài."
"Tôi nghe lời cô, tôi nghe hết."
"Cô đúng, tôi sai, cô làm gì cũng đúng, tôi làm gì cũng sai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!