Chương 3: (Vô Đề)

Nghĩ đến hai ông bà lão chống gậy xuống cầu thang, vừa ra khỏi cửa thì bị một gã đàn ông to lớn phóng tới chửi rủa họ, nếu không bị dọa chết thì đúng là tổ tiên phù hộ rồi.

Nhưng tinh thần của ông Trần còn điên hơn tôi, ông ta khăng khăng nói: "Dù con tôi có làm gì, cô ta động tay đánh con tôi là không được. Dù tôi làm gì, cô ta lên nhóm phụ huynh chửi tôi cũng không được."

Tôi hỏi: "Vậy ông muốn thế nào?"

Ông ta mê mải nói: "Tôi sẽ làm um sùm lên, làm càng to càng tốt. Tôi muốn cô ta mất việc, phải bồi thường, còn phải xin lỗi tôi và con tôi, không chỉ xin lỗi, tôi muốn thấy cô ta quỳ xuống xin lỗi."

Tôi nhìn ông ta, có chút ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ, nói gần như sùng bái: "Ông điên thật..."

Ông ta đáp: "Không điên không thành người."

Ông ta chăm chú nhìn mặt tôi, nét mặt ngày càng đê tiện: "Trẻ con là hoa nở của Tổ quốc, ai dám nhẫn tâm bẻ hoa, tôi sẽ khiến người đó sống không bằng chết. Nếu cô ta không quỳ xuống xin lỗi, tôi sẽ ngày ngày theo sau con gái cô ta, tôi không xả được cục tức này thì cả nhà cô ta đừng hòng an ổn."

Tôi bình thản nói: "Vậy để tôi giúp ông giết cô ta."

Ông ta vẫy tay: "Có người chết không phải là điều tôi muốn."

Ngay lập tức ánh mắt ông ta thay đổi, ông ta nhìn thấy con dao trong tay tôi.

8

Mặt mày ông Trần cực kỳ phong phú, ông ta chỉ vào tôi hỏi: "Cô, cô, cô cầm dao làm gì?"

Tôi vừa cầm dao vừa quan sát, nói: "Không lẽ là để đùa sao?"

Ông ta vội lùi hai bước, nói: "Trời ơi, tôi là nạn nhân, tôi là kẻ yếu. Tôi là cha của búp măng non mà!"

Giọng ông ta lúc cao lúc thấp, âm cuối run run, ông ta cầm điện thoại nói: "Đừng lại gần, lại gần nữa là tôi gọi cảnh sát đấy."

Tôi chỉ tiến về phía ông ta, không nói gì, chỉ cười.

Một nụ cười rợn người.

Ông ta liếc nhìn cửa ra vào kêu: "Đồ điên, sao tôi lại gặp đúng một kẻ điên chứ?"

Ông ta định chạy nhưng tiếc là tôi nhanh hơn. Chỉ vài động tác đã chặn đứng ở cửa, lưỡi dao sắc nhọn kia đâm thẳng vào cổ ông ta.

Tiếp đó, tôi đè mạnh thêm một cái, dao trượt thêm vài xăng

-ti

-mét nữa, rồi nhanh chóng rút dao ra.

Máu nóng của ông ta văng tóe lên mặt tôi, tôi quăng ông ta xuống đất thật mạnh.

Biểu hiện của ông ta thật nực cười, vừa đau vừa không thể tin nổi, một tay bịt cổ, một tay chỉ vào tôi hỏi: "Tại, tại sao?"

Tôi kiêu ngạo nói: "Cho heo ăn."

Tôi ném dao xuống, cởi găng trắng, ra bồn rửa trong nhà rửa sạch máu trên mặt.

Khi tôi xử lý xong chứng cứ, ông ta vẫn chưa tắt thở.

Tôi ngồi xổm bên cạnh, nhìn gương mặt ông ta trắng bệch như thạch cao.

Tôi nói: "Không điên không thành người, ông phát điên thế nào thì tôi sướng thế ấy."

9

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!